Trời chưa tối Hạ Tử Du đã lên giường nằm.
Cô nằm nhắm mắt lại, mệt mỏi muốn được ngủ một giấc yên lành, nhưng trong
đầu cô lại cực kì rối loạn, trằn trọc trở mình qua lại, cuối cùng cô
ngồi dậy tựa vào đầu giường.
Nhớ lại cuộc điện thoại hôm nay cô không nhận, lòng cô đột nhiên rất chua, rất đắng......
Suốt cả một tháng lẻ hai mươi ba ngày anh không hề xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô không hiểu bây giờ anh còn gọi điện thoại cho cô làm gì?
Anh muốn giễu cợt cô ngây thơ, hay là đang muốn nhìn thấy dáng vẻ mất mát bất lực lúc này của cô đây?
Cô thừa nhận, tại cô quá ngu ngốc mới có thể nghĩ rằng giữa họ rốt cuộc có thể xoay chuyển......
Khi cô gạt hết mọi suy nghĩ nằm xuống giường một lần nữa, bên ngoài cửa phòng cô đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa có quy luật.
Cô nhất thời phát hoảng, bởi vì ngoài cô ra sẽ không còn ai ra vào nhà trọ này nữa, mà lúc này có người gõ cửa phòng cô, chứng minh người này đã
mở cửa đi vào nhà trọ......Nên, người tới rõ ràng là....
Nghĩ đến sự thật này, động tác đang định bước xuống giường đi mở cửa của cô bỗng khựng lại.
Giọng nóivang lên ngoài cửa phòng quả nhiên là giọng nói trầm thấp quyến rũ của Đàm Dịch Khiêm, "Tử Du, là anh!"
Nghe giọng anh lúc này hốc mắt cô bỗng chốc nhuộm đỏ, cô cắn môi thật chặt, không để ý tới anh.
Giọng của anh còn trầm hơn cả vừa rồi, "Mở cửa, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng."
Cô vốn định đưa tay ôm đầu trốn trong chăn làm như không nghe thấy gì hết, nhưng cô biết, nếu cô thật sự làm như vậy, cô chỉ sẽ càng thêm xem
thường mình, bởi vì điều này sẽ làm cho anh cảm thấy cô đang giận anh,
ngược lại sẽ khiến cô mất tự tôn của chính mình.
Sau khi liên tục hít sâu hai hơi, cô lau đi nước mắt quanh khóe mi, bước xuống giường, cuối cùng cũng mở cửa phòng ra.
Ngoài cửa phòng là bóng dáng cao lớn rắn rỏi của anh, vẫn phong trần ngạo nghễ như trước.
Cô lạnh nhạt đón lấy đôi mắt đen sâu như hồ nước của anh, bình tĩnh cất lời nói, "Đã trễ thế này, có chuyện gì không?"
Ánh mắt anh dừng lại trên hốc mắt ửng hồng của cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp, "Tại sao không nhận điện thoại của anh?"
Cô không muốn viện lý do nào khác, nói lạnh nhạt, "Ồ, anh tìm tôi có việc à?"
Giọng anh nói nhẹ nhàng từ tốn, "Anh muốn nói tiếp chủ đề lần trước chúng ta chưa nói xong."
Lúc này, cô nhìn anh, cau mày, "Lần trước chúng ta có chủ đề chưa nói xong sao?"
Anh nghe ra chút cảm xúc gì đó trong lời nói của cô, nhẹ giọng đáp, "Xin