Bên trong phòng khách sạn.
"Liễu Nhiên, Liễu Nhiên......"
Trong giấc mộng, Hạ Tử Du đột nhiên bị cơn ác mộng làm bừng tỉnh.
Đang ngủ, Đàm Dịch Khiêm lập tức ngồi dậy ôm Hạ Tử Du, "Bà xã, không có chuyện gì......"
Hạ Tử Du mở mắt ra, thấy trước mắt là Đàm Dịch Khiêm, cô đưa tay ôm chặt
lấy Đàm Dịch Khiêm, nghẹn ngào nói, "Ông xã, Liễu Nhiên sẽ không có
chuyện gì, đúng không?"
Đàm Dịch Khiêm dịu dàng lau cái trán toát mồ hôi lạnh của Hạ Tử Du, "Ừ, anh bảo đảm."
Hạ Tử Du tựa vào vai Đàm Dịch Khiêm, có lẽ là bởi vì ôm chặt Đàm Dịch
Khiêm mà có cảm giác an toàn, cô dần dần tiến vào mộng đẹp.
Đàm
Dịch Khiêm mặc cho Hạ Tử Du ôm như vậy, không chớp mắt mà quan sát khuôn mặt mơ hồ nước mắt còn chưa khô của cô, tim của anh vô cùng đau đớn.
......
Nửa đêm, Đàm Dịch Khiêm mặc áo ngủ ngồi ở cửa sổ sát đất trước khách sạn,
anh không bật đèn, trong tay cầm một ly chứa chất lỏng màu đỏ tươi sóng