Tại khách sạn.
"Tổng giám đốc!"
"Cô ấy tỉnh rồi sao?"
Vệ sĩ đứng ở ngoài cửa phòng mở sẵn tay nắm cửa cho Đàm Dịch Khiêm: “Cô chủ vẫn chưa tỉnh.”
Đàm Dịch Khiêm gật đầu rồi đẩy nhẹ cửa phòng vào.
Trong phòng, rèm cửa buông xuống hơi tối, nhưng không làm giảm đi sự ấm áp
chút nào, bởi vì bên trong phòng có mùi thơm của Hạ Tử Du, là hương vị
cỏ chanh mà mấy năm nay Đàm Dịch Khiêm vẫn không thể quên được.
Đàm Dịch Khiêm đến bên thành giường, Hạ Tử Du đang ngủ say đến không hay biết gì.
Cô vốn là người ngủ không an phận, phần lớn thời gian ban đêm cô đều quấn
lấy anh như thể bạch tuộc, có lúc nửa đêm tỉnh lại nhìn thấy bộ dạng ngủ không an phận của mình, cô sẽ lúng túng đỏ mặt, sau đó từng chút từng
chút xê dịch đến sát giường, cho tới bây giờ anh cũng không vạch trần,
bởi vì anh thích nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của cô.
Nhưng, lúc này dường như cô không hề yên giấc, trên vầng trán trắng nõn trơn bóng