Hạ Tử Du không biết mình đã trở lại bệnh viện như thế nào, trong đầu cô cứ mãi thoáng qua hình ảnh chiếc xe màu đen lạnh lẽo đó.......
Cô
vốn muốn đuổi theo, nhưng chiếc xe đó đã lao đi như tên bắn ở trước mặt
cô............ Tốc độ cũng mơ hồ cho thấy sự lạnh lùng và thâm trầm
của anh, khiến cô chết lặng tại chỗ thật lâu không biết phải làm sao.
Robert phát hiện Hạ Tử Du sau khi đi "hóng mát" trở lại thì sắc mặt trở nên
tái nhợt hơn, không khỏi lo lắng hỏi, "Tử Du, em có khỏe không?"
Hạ Tử Du không trả lời, cả người dựa vào mặt tường sau lưng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.
Robert quơ quơ tay trước mặt Hạ Tử Du, "Tử Du!"
Hạ Tử Du rốt cuộc hoàn hồn, cô sững sờ nhìn về phía Robert, hồi lâu mới trả lời, "Em không sao."
Robert nhìn chăm chú vào gương mặt không còn chút máu của Hạ Tử Du, nhíu mày
nói, "Anh thấy tình trạng của em bây giờ không tốt lắm, anh đề nghị em