Tại khách sạn.
Lúc Hạ Tử Du tắm xong đi ra phòng tắm, Đàm Dịch Khiêm đã bình tĩnh ngồi trên ghế sofa đợi cô.
Thấy cô bước ra, đầu cũng không ngẩng lên, anh nói, "Có thể em bị cảm lạnh rồi, đi ngủ sớm đi.... Tối nay anh sẽ đến bệnh viện."
Hạ Tử Du bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, dùng sức lắc đầu, "Em không sao."
Đàm Dịch Khiêm buông tờ tuần san kinh tế trên tay xuống, nghiêm mặt nói, "Anh không đồng ý."
Hạ Tử Du mím chặt môi.
Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, trước khi xoay người rời đi, anh không quên dặn
dò, "Ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho
anh."
Hạ Tử Du bất lực đứng yên tại chỗ, chưa bao giờ cô luống cuống như thế, chỉ có thể nhìn bóng lưng của anh rời đi..........
Nhưng vào lúc anh sắp bước tới ngưỡng cửa, cô gọi anh lại: "Dịch Khiêm...."
Anh dừng chân trước cửa, nhưng không quay đầu lại.
Cô chần chờ chốc lát, cuối cùng vẫn bước đến trước mặt anh nói, " Em có
thể đi chung với anh được không? Em muốn đến nhìn con của chúng ta....
.......”
Anh đương nhiên biết cô nói "Con của chúng ta" là chỉ
đứa bé kia, anh nghiêng đầu sang bên cạnh, giống như đang yên lặng suy