"Bà xã, tại sao từ lúc ở công ty về nhà đến giờ không nói gì vậy?”
Để chìa khóa xe xuống, Đàm Dịch Khiêm đến bên mép giường, ôm lấy Hạ Tử Du đang ôm đầu gối ngồi trên giường.
Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, như đang do dự điều gì đó, không nói tiếng nào.
Con ngươi đen sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm nhạy bén đã nhận ra sự do dự
trong mắt Hạ Tử Du, hơi nhíu mày hỏi, "Có gì không thể nói với anh được
sao?"
Hạ Tử Du rốt cuộc ấp úng nói, "Ông xã, em muốn tới Anh một chuyến."
Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm hiện lên một đường cong, "Giận anh sao?"
"Sao ạ?"
Đàm Dịch Khiêm nhẹ ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, dịu dàng nói, "Trước đây
trong thư em nói muốn tới nước Anh, em có nói qua em muốn quay về thăm
Luân Đôn, anh nói khi nào hưởng tuần trăng mật sẽ dẫn em đi, nhưng mà
kết hôn lâu như vậy rồi anh vẫn không có thời gian, anh xin lỗi!”
Hạ Tử Du ngẩng đầu lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, "Ông xã, em không để ý chuyện