Chưa tới mười hai giờ Đàm Dịch Khiêm đã về đến nhà.
Anh cũng không uống nhiều rượu, cho nên vẫn còn rất tỉnh táo.
Vặn tay mở cửa phòng ra, anh theo thói quen gọi, "Bà xã...."
Không thấy Hạ Tử Du đáp lại, Đàm Dịch Khiêm nghĩ rằng Hạ Tử Du đã ngủ, cho
nên anh bước nhẹ tới mép giường, nhưng không ngờ trên giường trống
không.
Đàm Dịch Khiêm tìm kiếm chung quanh cả buổi nhưng cũng không nhìn thấy Hạ Tử Du, cuối cùng anh đến chỗ người giúp việc để hỏi.
Người giúp việc nơm nớp lo sợ trả lời, "Dạ, tối nay cô chủ ngủ với Cô Ngôn Tư...."
Đàm Dịch Khiêm thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó đến phòng Liễu Nhiên.
Bình thường phòng trẻ không khóa, vậy mà tối nay lại khóa trái cửa, hiển
nhiên người phụ nữ nào đó không muốn nửa đêm bị ai đó ôm về phòng ngủ.
"Chết tiệt!!" Không mở được cửa phòng, Đàm Dịch Khiêm thầm quát chửi một câu.
Hạ Tử Du nằm cạnh Liễu Nhiên trong phòng trẻ, cô nghe thấy tiếng động ở
chỗ tay cầm cửa, cũng biết người đứng ngoài cửa là ai, nhưng cô quyết
tâm không cho người nào đó mở cửa.
Kết quả rất rõ ràng, Đàm Dịch Khiêm một mình trở về phòng, hai người ngủ hai nơi.
--- ----
Không có vợ yêu trong ngực, suốt đêm Đàm Dịch Khiêm ngủ không được yên giấc,