Trên máy bay, Hạ Tử Du tựa vào đầu giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
‘Cô Hạ, số 23 cũng chính là vé máy bay sao?’
Trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nhắc nhở của nhân viên bán vé máy bay, Hạ Tử Du chợt mở mắt ra.
Hôm nay là ngày 23, sinh nhật của anh....
Nghĩ tới đây, cả người Hạ Tử Du cứng đờ, hình ảnh hiện lên trong đầu tất cả đều là bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm.
Ngay sau đó, cô sốt ruột lấy điện thoại ra, nhìn màn hình tối đen cô mới ý
thức được điện thoại di động của cô đã tắt máy, mà căn bản trên máy bay
cô không thể nào gọi điện thoại cho anh....
Hạ Tử Du sững sờ để điện thoại di động xuống, trái tim dâng lên cảm giác khó chịu. Ông xã, em xin lỗi....
‘Cô Hạ, nếu như trước sáng mai cô không thể tới Luân Đôn làm chứng cho Ông Kim Trạch Húc, Ông Kim Trạch Húc sẽ bị phán tội danh thành lập lập
tức trục xuất trở về Trung Quốc giam giữ....’
Đây là cuộc điện
thoại luật sư của Kim Trạch Húc gọi tới cho cô, cô không còn cách nào
lựa chọn, bởi vì anh rõ ràng không đồng ý cho phép cô đi Anh.
Nhưng mà.... Nhưng mà cô đã quên nói với anh một câu "Sinh nhật vui vẻ!!"
....
Vào buổi trưa.
Không có Hạ Tử Du, cả căn biệt thự dường như trở nên trống vắng khó tả.
Đàm Dịch Khiêm yên tĩnh trầm lặng ngồi trên ghế sofa duy nhất trong phòng, trong tay cầm một ly rượu màu đỏ sậm.
Chuông điện thoại di động chợt vang lên.
Đàm Dịch Khiêm ấn nút trả lời, nhưng không lên tiếng.
Thuộc hạ trong điện thoại báo cáo với anh, "Tổng giám đốc, lúc chúng tôi tới