Về đến phòng mình, Hạ Tử Du đóng chặt cửa phòng lại, vô lực mà tựa vào cánh cửa.
"Cô chủ, cô chủ, cô không có sao chứ? Nhìn sắc mặt cô hình như không khỏe sao?"
Trông thấy Hạ Tử Du như người mất hồn bước vào nhà, người giúp việc không khỏi lo lắng đứng ngoài cửa phòng gọi Hạ Tử Du.
Hạ Tử Du nhắm nghiền hai mắt lại, cố tỏ ra bình thản không có chuyện gì
xảy ra, "Tôi không sao, tôi chỉ hơi mệt một chút thôi, tôi nghĩ tôi cần
nằm nghỉ một chút.”
"Cô thật không có chuyện gì chứ?" Hạ Tử Du đang mang thai, người giúp việc thật không dám lơ là.
"Ừ, không sao...."
Người giúp việc không yên tâm nói, "Vậy được, cô chủ, nếu như cô có chuyện gì xin cứ nói với chúng tôi."
Người giúp việc đang chuẩn bị rời đi, Hạ Tử Du giống như đột nhiên nhớ tới
điều gì đó, vội vàng nói, "Đúng rồi, tôi không muốn gặp bất cứ ai, nếu
có người tới tìm tôi, chị nói tôi đã ngủ rồi nha."
"Dạ."
Sau khi người giúp việc đi rồi, Hạ Tử Du từ từ cất bước di chuyển đến cạnh giường.
‘Bảo cô ấy ký tên lên phần thỏa thuận này, không cần phải cho cô ấy biết lý do.....’
Nằm ở trên giường, lời nói của anh tái diễn không biết bao nhiêu lần bên
tai cô, cô vùi đầu vào trong chăn, trái tim trổi lên đau đớn kịch liệt.
Lúc đi Anh, không phải cô không nghĩ tới anh sẽ tức giận, chỉ là cô thật