Bà xã, bà xã...."
"Dạ, em đang ở trong phòng đây!"
Đàm Dịch Khiêm vừa về tới nhà liền theo thói quen kiếm tìm vợ yêu.
Hạ Tử Du hiện đang ngồi trên mép giường cầm đồ chơi đùa nghịch với hai đứa con đang bò qua bò lại.
Đàm Dịch Khiêm mở cửa ra, đặt cặp tài liệu và áo khoác sang một bên rồi đi thẳng đến chỗ Hạ Tử Du.
"KK, ViVi, ba đã về rồi này...."
Về đến nhà Đàm Dịch Khiêm không còn lại chút dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc
nào như khi ở công ty, anh bước đến sát người Hạ Tử Du kéo cô vào lòng
hôn một cái.
Cả mặt đều Hạ Tử Du đỏ lên, "Đáng ghét, có con ở đây đó! Hừ"
Đàm Dịch Khiêm tùy ý nhìn lướt qua hai cậu nhóc đang mặc một bộ quần áo gấu Teddy đang nghịch ở trên giường thản nhiên nói, "Tụi nó còn nhỏ, có thể trực tiếp bỏ qua."
Hạ Tử Du nghiêm túc nói, "Này, người ta
thường nói cha mẹ là người thầy đầu tiên của con cái, cứ mưa dầm thấm
đất như thế không dạy hư chúng nó mới lạ đấy..."
Đàm Dịch Khiêm nhàn nhã nói, "Thế thì rất tốt, mấy đứa nó ngủ trong phòng của chúng ta rất không tiện, hai ngày nữa anh sẽ đưa chúng sang phòng trẻ bên kia."
Đúng vậy, ngay từ lúc trước khi mấy đứa bé ra đời, anh đã thay đổi bức tường thành vách thủy tinh, chỉ cần hai đứa bé vừa mới khóc, bọn họ có thể
ngay lập tức biết được.
Hạ Tử Du cau mày, "Đàm Dịch Khiêm, tại