Nửa tiếng sau, Đàm Dịch Khiêm quấn một cái khăn tắm đi ra.
Hạ Tử Du đã dỗ cho hai đứa bé ngủ yên, bây giờ đang hôn âu yếm lên gương mặt hồng hào của hai đứa con trai.
Đàm Dịch Khiêm đi vào trong phòng trẻ con, nhìn thấy hai đứa giờ đã ngủ,
cơn tức và sự thất bại vừa nãy bị gương mặt đáng yêu của hai đứa làm cho bay biến hết sạch.
Anh hỏi, "Đều ngủ hết rồi chứ?"
Hạ Tử Du nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi phòng trẻ.
Đàm Dịch Khiêm xoay đi hời hợt nói, "Hai đứa nó thật biết giày vò người
khác..... Không được, một mình em chăm sóc không được, để anh bảo người giúp em."
Hạ Tử Du đi theo Đàm Dịch Khiêm đến bên cạnh giường,
sau đó vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, "Không cần đâu, em có thể làm
được mà....."
Đàm Dịch Khiêm xoay người lại đau lòng nhìn vợ,
"Nếu biết trước hai đứa quỷ này phiền toái như thế, ban đầu chỉ cần một