Chương 1
Tôi giật mình thon thót.
Không hiểu sao lại nhớ đến lời tiên đoán của ông nội trước lúc nhắm mắt.
“Lão già chết tiệt ấy chỉ mê tín thôi!”
Mẹ tôi hừ lạnh:
“Đến nay ông ta chôn xuống đất cũng ba tháng rồi, có thấy xảy ra chuyện gì đâu?”
“Theo mẹ thấy, ông ta chẳng qua không muốn chúng ta ở căn nhà này, nên cố tình hù dọa thôi!”
Tôi không dám cãi lại, chỉ lặng lẽ quay về bếp nấu cơm.
Lúc còn sống, ông nội là một người nổi tiếng trong làng.
Những chuyện quỷ dị, tà môn mà người khác không giải thích được, chỉ cần ông bấm tay tính toán là có thể tìm ra nguyên nhân.
Năm ngoái, có một đứa trẻ trong làng mất tích.
Ông nội làm lễ gọi hồn nhập xác, rồi nói rằng mình nhìn thấy bản thân đang nằm dưới đáy nước lạnh buốt.
Người nhà đứa bé lập tức kéo nhau lên con sông phía sau núi tìm kiếm.
Quả nhiên, họ đã tìm thấy thi thể của đứa trẻ.
Bởi vậy, trước khi mất, cha tôi đã cầu xin ông nội bói cho từng người trong nhà một quẻ.
Ngày hôm đó, tôi tận mắt nhìn thấy ông ném chiếc mai rùa xuống đất.
Thế nhưng bất kể ông đọc tên ai, kết quả hiện ra đều giống hệt nhau.
Sắc mặt ông nội lập tức thay đổi.
Ông nói trong nhà sắp xảy ra đại họa.
Kể từ ngày ấy, ông không ngừng lập đàn làm phép, cho đến tận khi chỉ còn hơi thở cuối cùng.
Ông nói mình không thể chống lại thiên mệnh.
Bảo chúng tôi mau chạy đi.
Ông còn nói đám vật nuôi trong nhà sắp thành tinh.
Muốn sống sót thì phải trốn xuống hầm đất.
Nhưng chẳng ai tin ông.
Mẹ tôi chỉ chăm chăm nghĩ đến căn nhà cũ của ông, thậm chí còn chẳng muốn đến gần giường bệnh.
Thế là ông nội nắm lấy tay tôi, kéo sát bên tai rồi khẽ dặn dò:
“Còn bốn mươi ngày nữa thôi, nha đầu. Nhất định phải xuống hầm đất.”
“Hãy tích trữ thật nhiều lương thực. Chỉ có như vậy mới giữ được mạng sống cho cháu.”
Nói xong câu ấy, ông trút hơi thở cuối cùng.
Bây giờ tính lại...
Khoảng thời gian ông nói chỉ còn đúng một tuần nữa.
...
Từ khi cha tôi mua chiếc tủ lạnh về nhà, căn hầm đất đã không còn ai lui tới.
Tôi muốn tranh thủ từ bây giờ tích trữ thức ăn ở đó.
Nhưng có một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Tôi không có tiền.
Sau khi ông nội mất, mẹ cắt luôn tiền học của tôi, bắt tôi ở nhà nấu cơm, làm việc vặt.
Thỉnh thoảng lúc lên núi chặt củi, tôi nhặt được vài chai lọ bỏ đi đem bán đồng nát.
Nhưng số tiền ấy chẳng thấm vào đâu nếu muốn mua lương thực.
Thứ duy nhất có thể dùng được...
Là năm tờ tiền đỏ trị giá năm trăm tệ mà ông nội lén nhét cho tôi trước lúc qua đời.
Ông bảo đó là tiền dành cho tôi học đại học sau này.
Nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là phải sống sót.
Tôi vội vàng chạy về nhà.
Không ngờ vừa bước vào sân đã nghe thấy tiếng cười đùa ầm ĩ.
“Tao biết ngay con tiện nhân này giấu không ít tiền mà!”
Là giọng của anh trai tôi.
Trong lòng tôi chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Tôi lập tức lao vào nhà.