Chương 2
Vừa nhìn đã thấy tủ quần áo bị lục tung đến mức bừa bộn.
Còn trong tay anh ta...
Chính là năm trăm tệ được tôi bọc kín trong mấy lớp khăn tay.
“Trương Văn Bác! Đó là tiền ông nội để lại cho em! Trả lại đây!”
Anh trai tôi cười hềnh hệch, nhét thẳng tiền vào túi quần.
“Một con nha đầu đê tiện như mày cần tiền làm gì? Đưa tao còn hơn!”
Nói xong, hắn huýt sáo với mấy tên tóc vàng đứng bên cạnh.
“Đi thôi! Tối nay tiền net tao bao hết!”
Càng nghĩ tôi càng tức.
Nhớ tới lời dặn dò trước lúc lâm chung của ông nội, tôi nghiến răng, chộp lấy cây chổi chắn ngay cửa.
“Trả tiền lại cho em!”
“Nếu không thì đừng hòng ra khỏi đây!”
Anh trai tôi sững người vài giây.
Có lẽ hắn không ngờ lá gan của tôi lại lớn đến vậy.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn nhấc chân lên.
Bốp!
Một cú đá mạnh giáng thẳng vào bụng tôi.
“Cút sang một bên!”
“Tao thấy mày chán sống rồi đấy!”
“Tối nay tao sẽ nói với mẹ, ngày mai đem bán quách mày đi!”
Cơn đau dữ dội khiến mắt tôi tối sầm.
Tôi gượng bò dậy, vẫn muốn đuổi theo hắn.
Thế nhưng đám người kia đã nhảy lên xe máy.
Tiếng động cơ gầm rú vang lên giữa màn đêm.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã bỏ tôi lại phía sau.
Hy vọng cuối cùng của tôi...
Cứ thế tan biến.
...
Cú đá lúc đó của anh trai tôi đã dùng hết sức. Chẳng bao lâu sau, bụng tôi lại bắt đầu đau nhói. Không còn cách nào khác, tôi đành tìm đến bà Ba trong làng.
Bà Ba không phải bác sĩ, nhưng lúc nào cũng có những bài thuốc dân gian kỳ quái để chữa bệnh.
Bà nhìn bụng tôi một hồi. Lúc này, chỗ bị đá đã bầm tím, tụ máu.
Bà thở dài, rồi thò tay vào hũ thuốc, lấy ra một con trùng đen sì, bảo rằng nó có thể hoạt huyết, tan máu bầm.
Thứ đó tanh hôi đến buồn nôn, thậm chí còn đang ngọ nguậy.
Nhưng tôi không có tiền mua thuốc.
Nghiến răng một cái, tôi vẫn bỏ nó vào miệng rồi nuốt sống.
Đến lúc từ chân núi trở về nhà, mẹ tôi cũng vừa đánh bài xong.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức nhướng mày, tát thẳng một cái vào mặt tôi.
“Giờ mày giỏi rồi nhỉ? Dám động tay với anh mày nữa cơ à?”
Tôi muốn giải thích.
Môi vừa hé ra, lời nói lại bị nuốt ngược vào trong.
“Con không hề đụng vào anh ấy.”
“Thế là số mày còn may đấy!”
Mẹ tôi nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
“Nếu mày thật sự dám làm con trai cưng của tao bị thương, tối nay tao sẽ siết cổ mày chết!”
Nói xong, bà ta ngồi phịch xuống ghế, tiếp tục cắn hạt dưa rôm rốp.
“Dì Hai mày đã mai mối cho mày một mối rồi. Người ta tuổi cũng không lớn, mới ngoài bốn mươi thôi, chịu bỏ ra hai trăm nghìn tệ tiền cưới.”
“Số tiền đó vừa hay đủ để cưới vợ cho anh mày. Nhà này nuôi mày lớn ngần ấy năm, cũng đến lúc mày biết báo đáp rồi.”
Tôi im lặng nghe.