Chương 3
Nghĩ đến những lần phản kháng trước đây, cơ thể bất giác run lên vì lạnh.
“Câm rồi à?”
Mẹ tôi mất kiên nhẫn nhìn sang.
“Người ta nói thứ Ba tuần sau là ngày đẹp. Nếu không có gì thay đổi thì nhanh chóng làm đám cưới luôn đi.”
Thứ Ba tuần sau...
Đúng là ngày mà ông nội từng nhắc tới.
Tôi nghiến chặt răng, nhìn mẹ rồi gật đầu.
“Được. Con lấy chồng.”
“Nhưng hai trăm nghìn đó, mẹ phải đưa cho con một vạn. Nếu không con sẽ nhảy sông tự tử, để xem ai lấy được số tiền ấy.”
“Hừ! Trước giờ tao không biết con tiện nha đầu như mày lại nhiều mưu mô đến vậy đấy!”
Mẹ tôi trợn mắt.
Rõ ràng bà ta không ngờ tôi dám nói như thế.
Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của tôi, cuối cùng vẫn không dám đánh cược.
“Được được được, cho mày thì cho mày.”
...
Ngay ngày hôm sau, phía nhà trai đã cho người mang sính lễ tới.
Mẹ tôi giữ đúng lời hứa, đưa cho tôi một vạn tệ.
Miệng bà ta chửi rủa không ngừng, còn đứng nhìn chằm chằm cho đến khi tôi cất tiền đi mới chịu rời khỏi.
Tôi biết bà ta muốn lén lấy lại số tiền đó.
Vì vậy tôi đã chuẩn bị từ trước.
Tôi bí mật bọc một xấp giấy báo thành hình giống hệt tiền mặt, rồi giấu tiền thật vào trong quần lót.
Tối hôm ấy, tôi ngồi tính toán.
Gạo trong làng giá một tệ rưỡi một cân.
Nước đóng thùng rẻ nhất là bốn tệ một bình.
Cộng thêm thịt hộp và một ít thực phẩm ăn liền...
Ít nhất tôi cũng có thể tích trữ đủ vật tư cho nửa năm.
Thậm chí số tiền còn dư vẫn đủ mua một máy phát điện cỡ nhỏ.
Sáng sớm hôm sau, tôi đi chợ.
Không ngờ vừa tới nơi đã thấy một đám người đang vây quanh quầy bán cừu, cãi nhau om sòm.
“Con cừu này có bệnh! Hôm nay ông phải trả lại tiền cho tôi!”
Người phụ nữ kia gào lên.
Bà ta xắn tay áo, để lộ một vết thương máu me be bét trên cánh tay.
“Tôi chưa từng thấy con cừu nào như vậy! Vừa mua về nhà đã cắn tôi một phát. Không có bệnh thì là gì?”
“Mau trả tiền lại đây! Còn phải bồi thường cho tôi năm trăm tệ tiền thuốc nữa!”
Tôi nhìn con cừu đang bị ghì xuống đất.
Hai mắt nó lồi hẳn ra ngoài, như sắp nổ tung.
Nó liên tục gào rống về phía đám đông.
Nếu đứng xa mà nghe, âm thanh ấy lại giống tiếng trẻ sơ sinh khóc đến quỷ dị.
Người bán hàng vẫn đang cố giải thích gì đó.
Nhưng tôi không còn tâm trạng nghe nữa.
Tôi vội mua ít gạo rồi quay về.
Nào ngờ vừa xoay người lại, tôi bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước.
“Bà Ba!”
Tôi gọi lớn.
Nhưng dường như bà không nghe thấy, chỉ vội vã đi vào cánh rừng gần đó.
Bà Ba là một trong số ít người từng đối xử tốt với tôi.
Chuyện này...
Tôi nghĩ mình nên báo cho bà biết.
Nhưng chưa kịp đuổi theo, tôi đã thấy bà quen thuộc chào hỏi mẹ tôi.
Hai người ghé sát vào nhau, không biết đang nói chuyện gì.
Tôi lặng lẽ tiến lại gần hơn.
Rồi nghe thấy chính tên mình.