Chương 039: Dục cầm cố túng. (2)
“ Tôi thấy loại người này dễ đối phó thôi, đả kích về mặt tinh thần hoặc chuyên môn của hắn, ông ta sẽ không gượng dậy được nữa, chị có phát hiện không, tuy ông ta là tên đầu sỏ, nhưng lại không có điều kiện gây án.” Dư Tội chỉ bức tranh một viện tử kiểu cũ sót lại từ thế kỷ trước, giữa sảnh là ông già tàn tật chống gậy đi qua đi lại, tóc hoa râm, mặt phong sương, kéo lê cái chân tàn, không khỏi nghĩ, điểm tựa tinh thần của ông ta là gì?
“ Ừm, ông ta tàn tật thế rồi, không gây án.” Lâm Vũ Tịnh quay sang Dư Tội, đôi mắt thấp thoáng nụ cười ôn nhu, miệng lại nói chủ đề không liên quan: “ Ở tuổi này con người ta hẳn là phải giảm bớt nhu cầu với vật chất, nếu vẫn tiếp tục gây án, lại còn tổ chức đoàn đội thế này, cậu có nghĩ ông ta tìm kiếm hưởng thụ tinh thần nào đó không?”
“ Chị nghĩ giống tôi rồi, rất có thể đó là cái khoái cảm đứng ở phía đối lập với cảnh sát, gây phiền toái cho họ, nhìn cảnh sát cuống cà kê suốt ngày phải đi giải quyết rắc rối do ông ta gây ra, đó là sự ưu việt trí tuệ ... Í chị không tin à, đừng là chị nhìn ông ta lo sốt vó không có tí khoái cảm nào nhé.”
Lâm Vũ Tịnh bĩu môi không đáp, cái luận điệu mang chút bỡn cợt này chẳng thể chứng thực, có điều cũng tương đối hợp lý.
Lạc Gia Long nhìn hai người này mắt qua mày lại mà ngứa ngáy, cũng không muốn ở đây làm người thừa, chỉ là vụ án treo đó, không thể không thò mặt vào làm kỳ đà: “ Vậy tiếp theo làm sao đây, sắp tối rồi, hai người đừng quên chỉ còn 2 ngày nữa, chúng ta nhìn có vẻ chiến quả rực rỡ, kỳ thực chưa có chút chứng cứ nào.”
Truyện "Dư Tội Chương 039: Dục cầm cố túng. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này