Chương 051: Mình làm người hưởng. (3)
Đáng tiếc, lời cầu nguyện của Dư Tội không có tác dụng, trên đời này anh càng sợ cái gì chuyện đó càng tới.
Từng con ốc vít bị vặn ra, tên kia tháo lớp vỏ kim loại bên ngoài, lật úp cổ cứng đập vài phát, lại tức thì thứ vuông vức như bánh xà phòng rời ra, màu trắng, trong suốt. Dư Tội nhìn mà muốn lồi mắt, giờ hiểu vì sao Trịnh Triều nói xe này chỉ có 3000, đó là vì giảm bớt gánh nặng tâm lý cho y, còn y thì suy nghĩ đơn giản cho rằng bọn tội phạm không dùng người mới, vui vẻ nghênh ngang đi qua hai trạm kiểm tra.
“ Đây là cái gì?” Dư Tội sắp khóc tới nơi, lòng thống khổ vùng vẫy, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, giọng lạc cả đi: “ Chuyện gì thế này, sao không ai nói cho tôi biết, chẳng may tôi bị cảnh sát bắt thì không phải lôi ra pháp trường rồi à? Tên khốn nạn nào chơi tôi thế này?”
Tên kiểm tra hàng cười đểu, bọn canh phòng xung quanh cũng cười, thằng cao gầy tăng thêm sức chẹt cô Dư Tội ấn y xuống sàn nhà, nhìn hắn gầy gò như con nghiện lâu năm, sức lực không hề yếu: “ Ha ha ha, khóc cái gì, mày thành tên buôn ma túy thành công nhất năm nay rồi đấy, có tiền đồ lắm.”
Từng bánh ma túy một được tháo ra, tên rỡ hàng còn cố tính trêu ngươi cầm một khối lướt qua lướt lại trước mặt Dư Tội:” Tiền đồ thì có, chỉ là có hơi hồ đồ, đây không phải vấn đề đòm một phát, mà đủ đòm mày vài phát rồi đấy, ha ha ha ...”
Truyện "Dư Tội Chương 051: Mình làm người hưởng. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này