Chương 069: Giang hồ của trộm. (3)
Ngõ sâu hun hút, khuất sâu thân cây lớn, bốn bề vắng vẻ, khung cảnh như bãi tha ma bỏ hoang, một ông già ba chàng trai trò chuyện về giang hồ, nghe rất bình thường, chưng đó là dĩ vãng xa xôi rồi, giống như khu dân cư hoang vắng sập xệ này.
“ Vì các cậu không quát tháo vào mặt lão già này, hơn nữa đóng kịch khéo lắm, tôi không phát hiện, nếu không phải cớm thì tôi đã nghĩ là đệ tử của đám huynh đệ già rồi.” Đỗ Địch tay như chớp bắt lấy tờ tiền bị rơi, để lại vào tay Dư Tội, thực sự giống có ý truyền y bát, ông ta không còn nhớ nổi từ lần cuối cùng được người ta tôn trọng là bao giờ, lâu rồi, lâu quá rồi:
“ Còn một điều nữa thỉnh giáo lão tiền bối ... Nếu như cổ nạn nhân có dây chuyền lớn, làm sao lấy đi được ở tình huống mặt đối mặt, ngay chỗ đông người?” Dư Tội hỏi:
“ Ồ, loại thủ pháp đó gọi là ăn hàng sống, nghe qua đơn giản nhưng không dễ đâu, trừ tay phải thật nhẹ còn có công cụ hỗ trợ, để ở dưới móng tay hoặc đốt ngón tay.” Đỗ Địch chỉ ngón tay đen đúa quăn queo của mình: “ Khi di chuyển tầm mắt, làm động tác giả, ví như dẫm vào chân cậu, đẩy một cái ... Trong tích tắc thất thần ấy, chưa tới một giây, cắt đứt dây chuyền, để nó tự nhiên rơi vào tay … song vẫn là chuyện rất nguy hiểm, không mấy ai dám làm.”
Vừa nói vừa làm mẫu, khiến Dư Tội càng hiểu rõ hơn vài phần, hôm đó gió thổi khăn lụa, mỹ nữ trẹo chân, hai vợ chồng tới đỡ, giả vờ đứng không vững ngã vào người đối tượng, có thể làm rất nhiều động tác.
Truyện "Dư Tội Chương 069: Giang hồ của trộm. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này