Chương 071: Giang hồ của trộm. (5)
Thử Tiêu vốn chẳng hào hứng lắm với cái vụ án tốn công tốn sức này, song từ lúc gặp Đỗ Địch lại hứng thú với giới giang hồ, hỏi vào:” Vậy người mới thì sao, ai có bản lĩnh này không?”
“ Giờ ai muốn bỏ công sức tập cái thứ kỹ thuật này, cưỡi xe moto phóng qua giật phăng một phát là xong, nhanh gọn, hệ số an toàn cao hơn. Nói tới kỹ thuật thì phải là thế hệ cũ chúng tôi, ra tay lúc nào cũng phải gọn gàng đẹp mắt ... Thực ra kỹ thuật cao cũng là bất đắc dĩ, cái thời một người hô trộm một cái là toàn dân lao vào đánh, kỹ thuật không cao ai dám ra giang hồ xông pha? Giờ thì người mất đồ sợ không dám nói, kẻ trộm lại hung hăng, nghe hô trộm, ai nấy tránh đường sợ tai bay vạ gió ... Nếu không phải chân tay tôi bất tiện, giờ xưng hùng xưng bá, kiếm ăn ngon lành ... À, tôi nói đùa, nói đùa thôi, đừng tin ... “ Lão trộm già liên tục cười nịnh, còn tát mồm: “ Già rồi, lẫn rồi, cái mồm nói linh tinh, cái mồm nói linh tinh.”
Thấy hai người kia nhìn mình, Dư Tội lắc đầu, đây là loại không còn giá trị nữa, ngón tay tàn tật không thể quay về nghề cũ, nếu không với thủ đoạn trước kia mà chơi cờ bạc bịp cũng kiếm sống thoải mái rồi.
Lý Nhị Đông thấy việc đã xong, không muốn nhìn lão già này thêm phút giây nào, chỉ tay ra ngoài:” Cút xéo.”
“ Dạ dạ ...” Lão già như nghe tin ân xá, rối rít nhảy xuống xe, chợt nhớ ra, bám cửa sổ hỏi: “ Vậy ... Số tiền kia, cậu nói là ...”
Truyện "Dư Tội Chương 071: Giang hồ của trộm. (5)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này