Giai Nhân Tựa Cẩn

Chương 3

Chương 3
Đương kim Thánh thượng nhu nhược vô năng, quyền hành triều chính gần như đều nằm trọn trong tay Thái hậu.
Thái hậu vô cùng sủng ái và coi trọng Dung Tẫn. Trong triều đình chỉ nghe một lời của bà, hắn vẫn có được địa vị riêng không ai có thể thay thế.
Ta không biết vụ án năm ấy được phán xử ra sao.
Ta chỉ biết, ta bị đưa đến chùa Phổ Vân, cả đời làm bạn với ngọn đèn xanh và tượng Phật cổ.
Ta còn biết, ngày xảy ra chuyện, mẫu thân vì quá đau lòng mà ngất lịm. Bà mãi chẳng thể khỏe lại. Đến khi nghe tin ta sẽ phải xuống tóc, làm ni cô suốt đời, bà cũng lặng lẽ rời bỏ nhân thế.
Mà khi ấy ta vẫn còn bị giam trong ngục, ngay cả cơ hội để chịu tang mẹ cũng không có.
Dường như chỉ sau một đêm, ta đã trưởng thành.
Dường như chỉ sau một đêm, nước mắt trong đời đều đã cạn.
Lại dường như chỉ sau một đêm, ta quên mất thế nào là yêu thương, chỉ còn biết ôm mối hận khó lòng nguôi ngoai.
Chùa Phổ Vân là hoàng tự.
Thái hậu muốn ta sống không yên ổn, quả thực quá dễ dàng.
Ngày nào ta cũng bị gọi dậy từ lúc trời còn chưa sáng để gánh nước, đến khi màn đêm buông xuống vẫn phải giặt giũ quần áo.
Nhìn những đầu ngón tay sưng đỏ nứt nẻ của mình, ta lại chẳng có lấy một khoảng thời gian để khóc.
Chớp mắt đã nửa năm trôi qua.
Ta dần trở nên tê dại với số phận của chính mình.
Chỉ là đôi khi vẫn mong chờ lời hứa bù đắp của Dung Tẫn.
Có lẽ đó là cơ hội duy nhất để ta đổi đời.
Trời đông rét cắt da cắt thịt, trong phòng chỉ có một tấm chăn mỏng. Ta thậm chí không dám cởi áo ngoài, cứ thế chui vào chăn.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Không biết giữa đêm khuya lại có việc gì hành hạ người khác nữa, ta không dám chần chừ, xỏ giày rồi chạy đi mở cửa.
Dung Tẫn khoác áo lông hồ ly trắng, lặng lẽ đứng giữa màn tuyết trắng xóa.
Thân thể hắn vốn yếu ớt, có lẽ đã do dự rất lâu mới gõ cửa.
Sắc mặt trắng bệch, ngay cả đôi môi cũng không chút huyết sắc.
Ngay cả hàng mày cũng phủ đầy tuyết.
“Điện hạ?”
Tim ta bỗng đập nhanh hơn.
Không phải rung động.
Mà là cảm giác cơ hội đã rơi xuống ngay trước mắt, chỉ cần đưa tay là có thể nắm lấy.
“Ngày mai, cô sẽ đến đón nàng.”
Dung Tẫn khẽ cúi mắt nhìn ta, giọng nói rất nhẹ.
Đón ta sao?
Ta nghiêng người nhường đường.
“Điện hạ vào trong trước đi, ngoài này gió tuyết lớn lắm.”
Ánh mắt hắn khẽ dao động.
“Vào khuê phòng của cô nương, không hợp lễ nghi.”
Một nỗi chua xót khó tả dâng lên trong lòng.
Có giữ lễ với ta, có che chở ta thì đã sao?
Ta không còn là đích nữ phủ Thủ phụ, Mị Nghiên nữa.
Ta chỉ là ni cô Tư Tĩnh của chùa Phổ Vân.
Ta không nói thêm lời nào, chỉ đứng nơi cửa nhìn hắn.
Cuối cùng khẽ thở dài.
“Cửa vẫn mở, ta cũng thấy lạnh. Điện hạ, mời người vào.”
Lần này hắn không từ chối nữa.
Dung Tẫn bước vào, ánh mắt dừng lại trên chiếc chăn cũ nát của ta một lát rồi ngồi xuống bên bàn.
“Cô đã bàn xong với Hoàng tổ mẫu. Nàng sẽ được nạp vào Đông cung, làm Lương viện.”
Khi nói câu ấy, vành tai hắn thoáng đỏ lên.
Lương viện phủ Thái tử...
Đó cũng là thân phận mà ta phải trèo cao mới với tới được.
Bàn tay đặt bên người siết chặt.
Ta biết bao muốn kiêu ngạo từ chối.
Nhưng ta không thể.
Mị Nghiên ta...
Sao có thể cam tâm làm ngọn cỏ dại để bất kỳ ai cũng có thể giẫm đạp, sỉ nhục?
“Đa tạ Điện hạ.”
“Là cô đã khiến nàng phải chịu thiệt thòi.”
Dung Tẫn hơi cúi đầu, để lộ vài phần yếu đuối khiến người khác không khỏi mềm lòng.
Sau khi hắn rời đi thật lâu, ta vẫn nghĩ mãi.
Rốt cuộc hắn đã làm gì, mới có thể khiến Thái hậu chịu nhượng bộ.
Đêm ấy, ta gần như thức trắng.
Cho đến khi có người đến đón, nhìn hai hàng thị vệ mở đường, ta lại thấy mọi thứ như một giấc mộng.
“Cô sẽ đưa nàng về Mị phủ trước. Thủ phụ đại nhân đang chờ nàng ở nhà.”
Sau khi đỡ ta lên xe ngựa, Dung Tẫn vẫn giữ khoảng cách vô cùng đúng mực.
Ta khẽ gật đầu rồi thất thần nhìn ra ngoài.
Thật ra...
Ta vẫn chưa xấu xa đến thế.
Con người sau khi trải qua tai họa cũng không tự nhiên mà trở nên mạnh mẽ.
Ta không biết phải đấu với Thái hậu thế nào.
Không biết phải báo thù ra sao.
Ta chỉ biết ta hận người đàn bà ngồi trên ngai cao kia.
Thậm chí ngay cả Thái tử mà bà nâng niu trong lòng bàn tay, ta cũng hận lây.
Nhưng ta cũng hiểu.
Ngoan ngoãn để Dung Tẫn đưa vào Đông cung là lựa chọn đúng đắn nhất.
Cũng là lựa chọn khiến Thái hậu không vừa ý nhất.
Xe ngựa dừng trước Mị phủ.
Vén rèm lên, phụ thân ta đang đứng lặng trước cổng.
Ngần ấy thời gian, ta chẳng có cơ hội nhìn người dù chỉ một lần.
Hóa ra...
Cha ta đã già đến vậy rồi.
Mái tóc từng đen nhánh nay đã bạc trắng.
Thân hình từng cao lớn thẳng tắp nay đã còng xuống.
“Cha...”
Ta xuống xe, chạy vội đến trước mặt người.
Cha đưa tay đỡ lấy ta.
Nhìn thấy đôi tay nứt nẻ của ta, người lại bật khóc.
Cha quay mặt đi, không muốn để ta nhìn thấy.
Giọng nói khàn đặc.
“Về là tốt rồi... về là tốt rồi.”
Không ai còn để ý đến cỗ xe ngựa ngoài cổng.
Ta theo cha trở về phủ.
Dùng bữa xong, người dẫn ta đến từ đường.
Quỳ trước linh vị của mẹ, cuối cùng ta cũng bật khóc.
Bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu đau đớn suốt những ngày qua đều hóa thành nước mắt.
Lương viện không được mặc giá y màu đỏ chính thất.
Thế nhưng bộ hỉ phục Dung Tẫn đưa tới lại là một màu đỏ rực.
Hắn còn muốn ta tự tay thêu khăn voan che mặt.
Nhưng ta cảm thấy giữa chúng ta sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Cho nên ta không thêu.
Lại là một đêm không ngủ.
Mãi đến khi trời sáng.
Ta vừa trang điểm xong, đang định đội khăn voan thì cửa phòng bị gõ.
Là nha hoàn trong phủ.
Nàng mang đến một chiếc khăn voan đã được thêu sẵn.
“Tiểu thư, đây là khăn Điện hạ vừa sai người đưa tới. Người nói nếu tiểu thư không biết thêu, vậy thì dùng chiếc này.”
Ta nhận lấy, nhìn một lượt.
Đường kim cũng tạm gọi là đẹp.
Nhưng cũng chỉ là tạm được.
Chắc hẳn là vội vàng làm trong đêm để phòng bất trắc.
Ta tiện tay phủ khăn voan lên đầu.
Giữa tiếng kèn trống rộn rã, được biểu ca cõng lên kiệu hoa.
Đã rất lâu không gặp.
Hình như huynh ấy gầy đi nhiều.
Bờ vai cũng mỏng hơn trong ký ức của ta, đến mức cõng ta thôi cũng có phần vất vả.
Nghĩ vậy, khi đến trước kiệu hoa, ta ghé sát tai huynh ấy, khẽ nói:
“Đa tạ biểu ca... nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Được, Nghiên Nghiên cũng phải bảo trọng.”
Giọng nói của biểu ca hơi khàn.
Ta không nghĩ nhiều nữa, cúi người bước vào kiệu.
Kiệu hoa đi qua hai ba con phố.
Đột nhiên ta chợt nhớ ra...
Biểu ca chưa từng gọi ta là Nghiên Nghiên.
Ta hoảng hốt vén khăn voan, đưa tay kéo rèm kiệu muốn nhìn cho rõ.
Nhưng khi ánh sáng ùa vào, ta chỉ cười khổ rồi buông tay xuống.
Đoàn người...
Đã đi rất xa, rất xa rồi.
Xa đến mức, người ta muốn gặp cũng chẳng thể nhìn thấy nữa.
Tiếng bàn tán bên ngoài truyền vào trong kiệu.
Lúc ấy ta mới biết.
Dung Tẫn lại dùng nghi thức cưới Thái tử phi để cưới ta.
Ngay cả sính lễ cũng có đúng hai trăm hai mươi sáu rương.
Đó là ngày sinh của ta.
Ai ai cũng nói ta có số mệnh tốt.
Thì ra...
Đó chính là cái gọi là mệnh tốt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất