Chương 4
Dung Tẫn đẩy cửa bước vào. Thời gian chờ đợi dường như cũng chẳng quá lâu.
Chàng đưa tay vén khăn hỉ trên đầu ta, để ta nhìn rõ dung mạo của mình.
Nến đỏ lay động, chữ Hỷ dán kín cả điện.
Người đứng trước mặt cũng khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ đen đan xen.
Đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện dưới ánh nến chập chờn.
Dung mạo của chàng cực kỳ tuấn tú. Tuy không tinh xảo như Dung Cẩn, nhưng lại nhiều hơn vài phần ôn nhuận.
Tựa lan chi ngọc thụ, quân tử đoan phương.
Quả thật là phong thái của một vị trữ quân.
“... A Nghiên.”
Dung Tẫn đưa chén rượu tới, khẽ gọi ta một tiếng.
Dường như chàng có chút lúng túng, không biết nên xưng hô với ta thế nào, lại dường như mang theo vài phần mong đợi.
Tất cả đều lọt vào mắt ta.
Ta im lặng nhận lấy chén rượu.
Uống cạn rượu hợp cẩn, chàng đứng trước mặt ta, đưa tay tháo từng cây trâm vàng và trang sức trên tóc.
Ta không nhịn được mà nhắm mắt lại, hai tay siết chặt tấm chăn gấm.
Ta không biết chàng đang nhìn ta bằng ánh mắt thế nào.
Ta chỉ biết...
Ta không muốn chàng chạm vào mình.
Đầu trâm được tháo xuống, cả người nhẹ hẳn.
Mà chàng cũng đã rời đi.
Ta bối rối mở mắt, liền thấy chàng đứng bên bàn trang điểm, cầm chiếc khăn gấm trong tay.
Chắc là... muốn giúp ta lau mặt.
“Điện hạ, thần thiếp có thể tự làm.”
Ta lên tiếng ngăn lại, cũng không mong chàng phải hạ mình như vậy.
Dung Tẫn quay đầu nhìn ta rồi bật cười.
“Không sao.”
Chàng là trữ quân, tuy tính tình ôn hòa nhưng rất ít khi cười.
Hôm nay được thấy, lại là một vẻ đẹp khác hẳn.
Ta không nói thêm nữa, mặc cho chàng dịu dàng và cẩn thận giúp ta gỡ bỏ lớp trang điểm.
Trong đầu ta trống rỗng, chẳng nghĩ ngợi điều gì.
Cho đến khi chàng thổi tắt nến, nằm xuống bên cạnh ta, ta mới bừng tỉnh.
Hóa ra...
Chàng không định chạm vào ta.
Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng cuối cùng cũng chậm chạp buông xuống.
Bất ngờ, Dung Tẫn đưa tay kéo chăn gấm đắp cao hơn cho ta.
Ta sợ hãi đến mức lập tức lùi về phía sau một khoảng.
Động tác của chàng khựng lại.
Ta cũng vậy.
“Đêm lạnh, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn.”
Chàng kéo lại chăn, giọng nói nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc.
“Cô sẽ không chạm vào nàng.”
Ta vò nát tay áo, cắn môi, miễn cưỡng ép mình nói vài lời khách sáo:
“Thần thiếp... chỉ là có chút sợ hãi.”
Lời qua loa chẳng chút chân thành như vậy, Dung Tẫn nghe xong cũng chỉ cười.
“Thân thể của cô không tốt, nàng đừng sợ.”
Thân thể chàng yếu đến mức này sao?
Ngay cả chuyện phu thê... cũng không thể?
Từ sau khi Hoàng hậu qua đời, Hoàng thượng không còn đặt chân vào hậu cung nữa.
Suốt mười năm, người say mê tu tiên, thanh tâm quả dục.
Cả hoàng thất rộng lớn, cũng chỉ có một mình Dung Tẫn là hoàng tử.
Thân thể chàng yếu ớt như vậy, chẳng trách Thái hậu nâng niu như báu vật trong lòng bàn tay, chỉ sợ chàng xảy ra chút sơ suất.
Nếu chàng chết...
Ý nghĩ ấy chỉ vừa thoáng qua đã bị ta ép xuống.
Dẫu bao đau khổ đều bắt nguồn từ chàng, nhưng suy cho cùng, chàng đâu cố ý, lại còn từng cứu mạng ta.
Cho dù ta muốn báo thù, cũng không nên lấy tính mạng chàng làm lưỡi dao.
Huống hồ, chỉ cần Thái hậu còn sống, tội mưu sát trữ quân đủ để Mị thị ta chẳng những tru di cửu tộc mà đến thập tộc cũng khó lòng giữ nổi.
Ngày nào Dung Tẫn xảy ra chuyện, cho dù không phải do ta ra tay, Thái hậu cũng có trăm ngàn cách trút giận lên đầu ta.
Giống như năm ấy ở Phổ Vân Tự.
Ta mơ mơ màng màng thiếp đi.
Khi tỉnh lại, Dung Tẫn đã không còn ở đó.
Dù sao Lương viện cũng chỉ là thiếp thất, không cần đặc biệt vào cung bái kiến Hoàng thượng và Thái hậu.
Thế nên ta lại được thanh nhàn.
Sau khi Dung Tẫn trở về dùng bữa cùng ta, chàng ngồi ở đây rất lâu mà chẳng nói gì.
Nhưng ta luôn cảm thấy chàng có tâm sự.
Cuối cùng, ta chủ động lên tiếng:
“Điện hạ có việc gì cần thần thiếp giúp sao?”
Bàn tay đang vuốt ngọc bội của Dung Tẫn khựng lại, hàng mi dài khẽ run.
“Cô còn phải phê tấu chương. Nàng... có thể giúp cô mài mực không?”
“Đó vốn là bổn phận của thần thiếp.”
Ta đặt quyển sách xuống, đứng dậy định đi theo chàng.
“Nàng có thể mang theo sách. Ngày mai cô sẽ sai người chuyển thêm những quyển nàng thích đến thư phòng.”
Ta cầm sách, lặng lẽ bước theo sau.
Nhìn bóng lưng gầy gò của chàng, ta chợt hiểu ra một chuyện.
Dung Tẫn...
Muốn ta ở bên cạnh chàng.
Đứng cạnh chàng mài mực, ta nghĩ:
Ở bên thì ở bên vậy.
Ít ra còn tốt hơn những đêm dài cô quạnh tại Phổ Vân Tự, chỉ có gió lạnh và những giọt nước mắt đắng cay làm bạn.
“A Nghiên, nàng mệt sao?”
Dung Tẫn bất ngờ đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn ta.
“Dạ?”
Ta đang thất thần, đáp lại một tiếng vô cùng thất lễ.
Còn chưa kịp nhận tội, đôi mắt chàng đã cong lên, ngay cả trong đôi đồng tử đen láy cũng đầy ý cười.
“Nàng đã đứng rất lâu rồi. Bên cạnh có nhuyễn tháp, sao không ngồi xuống?”
Ta khẽ gật đầu.
Trong thư phòng đốt than bạc, ấm áp vô cùng.
Sự ấm áp ấy dường như xua tan cả những cơn gió lạnh trong ký ức.
Khi ta tỉnh giấc, trên người đang đắp chiếc áo choàng lông cáo của Dung Tẫn, vẫn còn vương hơi ấm.
Chàng hẳn đã xử lý xong chính sự, lúc này đang đứng vẽ tranh.
Ta lặng lẽ liếc nhìn.
Là ta.
Là dáng vẻ của ta lúc này.
Ta giả vờ như không thấy, khẽ dời mắt đi.
“Điện hạ sao không gọi thần thiếp?”
“Dù sao cũng không có việc gì. Nếu A Nghiên đã mệt, ngủ thêm một chút cũng tốt.”
Dung Tẫn có chút bối rối đặt bút xuống, giả vờ bình thản cầm một quyển sách bên cạnh che lên bức họa.
Chàng ngại để ta nhìn thấy.
Thật trùng hợp.
Ta cũng không muốn nhìn thấy.
“Đa tạ Điện hạ thương xót. Thần thiếp không còn buồn ngủ nữa, hay là chúng ta đi dùng bữa đi.”
Ta cầm áo choàng lông cáo trả lại cho chàng, khẽ mỉm cười.