Phong Vân không trả lời lại, nhưng nhìn hành động của nàng là đủ
hiểu, động tác càng lúc càng nhanh hơn, linh lực tỏa ra cũng vô cùng
mạnh mẽ.
Điện thiểm lôi minh bùng phát như lửa cháy lan ra đồng cỏ.
Cùng khắc đó, trong mắt Mộc Hoàng hiện lên một tia sáng lạnh, giơ cao lôi chi thần phạt trong tay lên, nhắm thẳng vàohắc châu kia.
“Đi.”Quát lạnh một tiếng, linh lực của lôi chi thần phạt trong tay Mộc Hoàng đại trướng, bắn thẳng về phía hắc châu.
Lôi chi thần phạt ở trên bầu trời xẹt qua một đạo lưu quang, thế
chiến đấu như chẻ tre phá vỡ vầng sáng màu đen, hung hăng đánh lên hắc
châu.
Không có thanh âm, không có hơi thở, không có dao động.
Trong nháy mắt, toàn bộ nơi nay trở nên cực kì tĩnh mịch.
Ngay sau đó, một đạo phá thanh nhỏ chậm rãi vang lên.
Hắc châu kia bị một kích do thần binh lợi khí ở bên người Mộc Hoàng
đâm thẳng,không thể chịu nổi lực công kích lớn như vậy, chậm rãi vỡ đôi.
Phong Vân thấy vậy vung tay, lục sắc linh lực quét ngang một trận,