“Cái này là có ý gì? Di tộc thượng cổ định biểu diễn tay nghề rèn sắt ư?” Sau một khoảng thời gian im lặng ngắn ngủn, người đứng gần nhất là Mộ
Dung Tỉnh đè thấp giọng quay sang nói với người bên cạnh hắn là Phong Ma Thiên.
Phong Ma Thiên lắc lắc đầu rồi cũng nói với giọng thì thầm, “Không thể nào!” Nếu đúng là vậy thì quả thực đã làm mất mặt đám người Nam Viên bọn họ rồi.
Tất cả mọi người đều chăm chú tìm hiểu, bao gồm cả hai vị đế quân đang ngồi trên cao.
“Nhìn không ra có điểm gì đặc biệt.” Phượng Vũ Náo lấy tay chống cằm rồi vừa lắc lắc đầu vừa lên tiếng.
“Chỉ là một khối sắt.” Ngàn Dạ Cách khẳng định.
Mộc Hoàng ngồi giữa bọn họ không hề đáp lời, hai mắt nheo lại nhìn về phía Phong Vân. Cái người này lại dám tham gia đại hội giao lưu, kỳ
thực là đại hội kén rể, còn dám chuẩn bị một cái thứ rác rưởi này, nàng
rắp tâm muốn làm hắn mất thể diện có phải không?
Cả đấu trường yên tĩnh vang lên những tiếng ong ong thì thầm, tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao. Không ai biết đây là cái gì.
Những tiếng xôn xao vang lên đến tai Phong Vân, không ai có thể nhìn
ra đống sắt vụn này kỳ thực chính là hồng y đại pháo đã từng uy chấn tám phương vào thời đại Khang Hy năm đó.
“Xem ra không ai hiểu được sự ảo diệu trong đó. Được rồi, Phong Dương, Lâm Quỳnh!” Phong Vân vẻ mặt đầy tà khí dựa lưng vào Hoàng Kim Sư Tử thấy cảnh
tượng trước mặt liền lười biếng mỉm cười rồi hướng về phía khán đài búng tay một cái.
Tay vừa hạ xuống, hai bóng người từ trên khán đài lập tức nhảy xuống giữa võ đài.
Mộc Hoàng từ xa nhìn thấy hai người vừa xuất hiện thì đen mặt lại, Lâm Quỳnh và Phong Dương.
Sau khi lên võ đài, Lâm Quỳnh và Phong Dương giả bộ làm một động tác