Lúc này, Mộc Hoàng không thoải mái hơn chút nào mà trái lại trong
lòng càng thêm nóng như lửa đốt. Hắn đẩy nhanh tốc độ phóng thẳng về
hướng Đế cung Nam Viên. Hắn phải về sắp xếp mọi việc, không thể để người của núi Vô Kê tìm thấy Phong Vân trước được, không thể!
Lòng nóng như lửa đốt, Mộc Hoàng xoay mạnh người lại rồi xé rách không gian mà lao đi.
Nhưng vừa rồi hắn đã phế bỏ hơn phân nửa linh lực, muốn xé rách không gian ở núi Vô Kê này… Hắn sao có thể làm được?
Mộc Hoàng lập tức lảo đảo một cái và phun ra một ngụm máu tươi.
“Ngài gấp gì vậy!” Ngàn Dạ Cách đã nhanh chóng xoay người
tóm lấy Mộc Hoàng. Hắn đồng thời đập một tay lên lưng Mộc Hoàng nhằm
truyền cho Mộc Hoàng một chút linh lực để trị thương.
Phượng Vũ Náo đứng một bên thấy vậy liền lắc đầu và nói một câu, “Lo lắng quá ắt sẽ loạn!” Hắn không nói gì thêm nữa mà cũng giữ lấy Mộc Hoàng, tay kia nhanh
chóng vung lên không trung. Trong không gian xuất hiện một vết rách ngay trước mặt bọn họ.
“Đi thôi!” Ngàn Dạ Cách nâng Mộc Hoàng dậy rồi từng bước từng bước tiến vào vết rách không gian kia mà đi.
Bọn họ cũng biết cho dù Phong Vân đã bị đẩy ra khỏi Hắc Thạch Phong