“Ai?” Thủ vệ Mộc Nhất đứng bên ngoài tẩm cung lên tiếng hỏi.
“Hừ!” Một tiếng hừ kiêu ngạo và mang theo khí tức hắc ám
vang lên trong bóng đêm. Ngay sau đó, chỉ thấy người kia lấy ngón tay
làm kiếm chỉ thẳng lên trên trời.
“Ầm…” Một luồng linh lực màu đen lướt qua, đám người Mộc Nhất cơ hồ chưa kịp phát ra tiếng kêu nào đã bị ném vọt ra xa bên ngoài.
Phượng Vũ Náo và Ngàn Dạ Cách có mặt bên trong tẩm cung đều khẽ biến
sắc. Cấp bậc của Mộc Nhất thuộc loại nào bọn họ rất rõ ràng. Vậy mà
người vừa tới này chỉ một cái đối mặt đã đánh bọn họ đến bất tỉnh và bắn xa ra ngoài.
Cấp bậc của người này quả thực…
Giữa bóng đêm lạnh băng, một màu đen tỏa ra vẫn cực kỳ chói mắt.
“Phong Vân đâu?” Giữa màn đêm lạnh lẽo, người vừa đến cất
giọng âm trầm mang theo sự tức giận thấu xương, đôi mắt hắn dán chặt lên người Mộc Hoàng và chứa đầy sát khí.
Người kia tiến lại càng gần, Ngàn Dạ Cách càng cảm thấy rõ sự quỷ dị