“Ta không quên.” Phong Vân lạnh lùng tiếp lời.
“Ta vẫn giữ câu nói đó. Ta không vội. Ông mà giết hắn, ta sẽ phá
hủy toàn bộ Hắc Ngục của ông. Có Hắc Ngục của ông chôn cùng, hắn chết
cũng đáng.”
Sự lãnh khốc và quyết liệt trong lời nói khiến người ta không chút nghi ngờ sự dứt khoát ẩn chứa bên trong.
“Ngươi không cần mạng của hắn sao?” Vua Hắc Ngục cơ hồ hung hãn trừng mắt nhìn Phong Vân.
Phong Vân ngẩng đầu chống lại ánh mắt của vua Hắc Ngục, “Vậy phải xem các ngươi muốn hay không muốn giữ tính mệnh của mình.”
Uy hiếp, tràn ngập uy hiếp.
“Ha ha…” Ngay khi lời nói của Phong Vân vừa hạ xuống, vua
Hắc Ngục sát khí đầy người liền phá lên cười. Trong tiếng cười của ông
ta ẩn chứa một loại chết chóc rùng mình.
“Tốt, từ trước tới giờ chưa có ai dám uy hiếp bản tôn như thế. Hôm nay bản tôn sẽ cùng ngươi chơi đến cùng.”
Tiếng cười ha hả như bão táp nổi lên giữa không trung. Vua Hắc Ngục
đặt mạnh một quân cờ trong tay xuống bàn cờ. Cả Hắc Ngục lập tức chuyển