Chương 121: Tình nồng ảm đạm. (5)
Thế nhưng Tương Địch Giai nói với giọng rất nhẹ nhàng, như đặt mình ở góc độ bàng quảng kể lại câu chuyện bi kịch năm nào: “ Tôi nằm liệt giường hơn một năm mới miễn cưỡng trở mình được, về sau cha tôi cổ vũ tôi trị liệu, tập yoga, tập khi nằm trên giường, dần dà tôi có thể ngồi dậy, rồi có thể xuống đất. Ba năm sau mới có thể miễn cưỡng chống nạng đi lại. Khi đi học đại học, tôi luôn phải chống nạng, dùng nạng tới 8 năm mới có thể tự đứng thẳng lên được, thời gian mỹ hảo nhất, thanh xuân tươi đẹp nhất của cô gái vậy là đã quả đi. Người bên cạnh tôi đều rất quản tâm che chở tôi, mới đầu tôi cảm động, lâu dần tôi nhận ra trong ánh mắt mọi người đều mang sự thương hại sâu sắc, điều ấy làm tôi không chịu đựng nổi. Tôi luôn ao ước giống như nữ nhân bình thường, có khóc có cười, có cãi vã có giận hờn, giống như những cô gái khác, yêu và được yêu, nhưng đối với tôi đó là mộng tưởng xâ xỉ, cho tới tận khi gặp được cậu.”
Nói tới đó hai tấy Tương Địch Giai vít cổ Giản Phàm kéo xuống, Giản Phàm chỉ thấy hai cánh môi mềm mềm ươn ướt chạm vào cổ, rất nhẹ, cũng rất nặng, cơn xào động lan tỏa trong lòng, một lần nữa tâm linh hai người như liên kết lại một chỗ, hồi tưởng lại hồi ức hạnh phúc nhất khi ở bên nhau.
Môi tách nhau rằ, đôi mắt Tương Địch Giai càng sáng:” Lần đó tôi chỉ muốn đi theo bọn họ xem nơi cha tôi từng ở thời xuống nông thôn lao động. Lần đầu tiên vào nhà cậu đã bị xẻo rồi, hai ngày sau tôi lại bị cậu coi là thứ đánh cược với Sĩ Thanh, Sĩ Thanh nói cậu là tên sắc lang chuyên đi lừa gạt mỹ nữ đấy, có biết không? Lần đầu tiên khiến tôi có cảm giác dở khóc dở cười, cậu xấu xâ, ác khẩu, toàn nói dối lừa gạt người tắ. Càng quen biết cậu, tôi càng thấy Sĩ Thanh nói đúng, cậu là cái đồ xấu xâ, khi chúng ta ở bên nhau, có lúc tôi rất thất vọng, lại có lúc phẫn nộ, rồi cảm động, nhưng đa phần là cao hứng, cao hứng lên là quên hết tất cả. Từ sau khi bị tai nạn tôi ít khi cao hứng như thế, tôi rất trân trọng cảm giác đó, cảm giác được coi như cô gái bình thường, chứ không phải là một món đồ dễ vỡ cần nâng niu che chở.”
Thì ra là thế, Giản Phàm biết thời gian quả mình sai rồi, muốn nâng niu bảo vệ chị ấy, nhưng vô tình mỗi hành động lại khơi lên nỗi đau cũ trong lòng, nhích người để Tương Địch Giai nằm thoải mái hơn, cái tấy không biết khi nào đã ấm áp, giống như hơi ấm cơ thể hai người truyền sang cho nhau, hòa nhập vào nhau, môi nhè nhẹ hôn lên mái tóc cô, lần đầu tiên có chút xấu hổ thừa nhận chuyện xấu của mình:” Chị Tương, kỳ thực em là người rất tệ, Sĩ Thanh nó nói đúng đấy, hai đứa bọn em lớn lên bên nhau từ nhỏ, cùng làm rất nhiều chuyện đáng hổ thẹn, mà phần lớn còn là do em xúi bẩy nó, lại còn trêu ghẹo rất nhiều cô gái, em từng sống rất bừa bãi.”
Truyện "Hắc Oa Chương 121: Tình nồng ảm đạm. (5)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!