Chương 137: Lời lẽ hoang đường. (2)
“ Ừm ... Đây là đâu, trạm thu phí à? “ Giản Phàm lờ đờ mở mắt rằ, phía trước là kiến trúc như cái cổng cao, dòng xe đi vào như nước chảy, hình như là trạm thu phí, chỉ không rõ mình đang ở đâu:
Phản ứng thứ hai của y là sờ người, di động, ví tiền, trong ví còn nguyền 2400 đồng, thẻ tín dũng vẫn còn, tức thì ngớ rằ.
Tiếp đó nhìn quần áo từ trên xuống dưới, vẫn chỉnh tế', soi gương chiếu hậu trên xe, trừ vết xẹo ra vẫn đẹp trai lắm, mở cửa, đi một vòng, xe vẫn còn nguyên, người lành lặn, trừ đầu óc hơi ù cảm giác nôn nao giống say xe ra thì không có gì bất thường.
“ Gặp ma à? Thế nào mình lại ở đây ...? “ Giản Phàm cố vỗ đầu nhớ lại chuyện trước đó, đúng rồi mình đi tìm Sở Tú Nữ, vào cửa một cái bất tỉnh nhân sự, hình như vừa mới xảy rằ, sao trời đã sáng rồi? Nhìn bốn xung quảnh, là trạm thu phí cao tốc, xe đỗ ở bãi cỏ bên đường: “ Thế này là sao, mình ở tiểu khu Hưng Hoa mà.”
Truyện "Hắc Oa Chương 137: Lời lẽ hoang đường. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này