Có đôi môi mềm nở nang đặt lên, rượu ấm áp chảy vào giữa cánh môi hắn.
Rượu rất trong, rất nồng, là rượu cao lương thuần khiết ủ từ đan quý cốc,
một loại đặc sản phương bắc, hòa với nước hoa tường vi đêm kiều diễm,
bỗng dưng thêm ba phần quyến rũ.
Hương vị quẩn quanh ở đầu lưỡi, như một thanh kiếm sáng như tuyết, nháy mắt
xuyên qua nhụy hoa diễm lệ nhất, có chất lỏng đỏ tươi rực rỡ uốn lượn
chảy xuôi xuống theo thân kiếm sắc bén.
Mềm mại ngào ngạt hay cứng rắn lạnh lẽo đều chậm rãi tan biến thành sương
mù ma mị trong một ngụm rượu này, bốc hơi giữa hơi thở hòa quyện.
Thân thể hắn quá diễm lệ, quá lạnh, quá độc, như một bông hoa nở rộ giữa địa ngục sâu thẳm.
Còn đôi môi mỏng, đường nét tinh xảo sắc bén của hắn tuy cũng rất lạnh, nhưng đồng thời cũng rất mềm mại.
Khoang miệng nhẵn nhụi và đầu lưỡi lạnh như băng đều mềm mại như trái cây đông lạnh, khiến nàng không nhịn được muốn… ăn luôn.
Ừm, vì sao trước đây chưa bao giờ phát hiện nhỉ?
Dường như đã rất lâu sau, hoặc mới chỉ chớp mắt một cái.
Tây Lương Mạt ngẩng đầu, thở hổn hển, sắc mặt đỏ thắm.
Nàng khẽ thở một hơi, cúi đầu nhìn Bách Lý Thanh gối đầu lên đùi mình, nghiêm trang hỏi: “Sư phụ, rượu có ngon không?”
Bách Lý Thanh vẫn giữ cái vẻ hờ hững, chỉ là trong ánh mắt có vài tia sáng