Tây Lương Mạt giật mình mở to mắt, không dám tin nhìn hắn, sau đó giơ tay
lên không chút khách khí tát cái “chát” lên mặt đối phương.
Thái Tử dùng một tay nắm chặt bàn tay mềm của nàng gập về sau, Tây Lương Mạt lập tức co đầu rụt vai, nhấc chân đá thật mạnh tới phần dưới của đối
phương, tay kia đã không khách khí hỏi chuyện trên mặt Thái Tử.
Hôm qua đã bị Bách Lý Thanh làm thế một lần, hôm nay còn bị Thái Tử dùng
chiêu này khuất phục thì nàng đâm đầu chết luôn cho xong.
Thái Tử không đề phòng chiêu thức đáng khinh của nàng, bị ép không thể không lùi về sau, đồng thời một tay khác kéo cổ tay nàng.
Tây Lương Mạt chưa kịp lùi đã bị đối phương kéo tay, không gọi Mị Thất mà yên lặng nhấc chân lại huých về phía hông hắn.
Tư Thừa Kiền đã đề phòng trước, đầu gối gập lên trực tiếp hất ra đầu gối
Tây Lương Mạt đang huých đến, sườn vai đẩy đụng vào trước ngực Tây Lương Mạt, đánh nàng lên cây cột.
Tư Thừa Kiền thấy nàng bị vây trước người, đáy mắt mù mịt như say thoáng
qua một tia dị sắc, sau đó cúi đầu lại hôn lên môi nàng. Lần này Tây