Bóng đêm như mực, ướt lạnh như nước, trong phật đường Kinh Lan dần bay ra mùi máu tanh như có như không.
Dưới ánh trăng trong trẻo, một bóng người thon dài mặc cẩm y tối màu đứng
trước phật đường, gió lạnh thổi qua thổi phồng y bào hoa mỹ rộng thùng
thình của hắn, tựa trích tiên, càng giống yêu ma sải đôi cánh cực lớn dạ hành dưới trăng.
Khi mùi máu tươi dần đậm lên, hắn hít sâu một hơi, khóe môi tinh xảo nhếch lên một độ cong lạnh lùng châm biếm.
“Lấy được chưa?” Bách Lý Thanh bỗng mở miệng.
Mị Nhất cung kính dâng cái hộp trên tay cho hắn: “Đốc Công, đã lấy được rồi.”
Bách Lý Thanh nhìn những viên thuốc đỏ tràn đầy trong hộp, liếm một cái, vừa lòng cười khẽ: “Lần này hàm lượng rất tốt.”
Hắn tiện tay lấy một viên ngậm vào miệng, một tia đỏ bừng kỳ dị chậm rãi
hiện lên dưới mí mắt phải của hắn, mạch máu quỷ dị dùng tốc độ mắt
thường thấy được, như rắn bò từ mắt, vượt qua má, một đường uốn lượn tới cổ, tràn xuống ngực.
Nơi tơ hồng bò qua nở ra những cánh hoa rất nhỏ, như dùng bút lông đầu nhỏ
vẽ ra một gốc cây nở hoa, trong bóng đêm nhìn có vẻ rất âm trầm.
Bách Lý Thanh chậm rì rì cầm lấy một viên thuốc đỏ nữa cho vào miệng, tựa