Tư Thừa Kiền làm sao ngờ tới đối phương thậm chí lười nghe hắn nói chuyện, trực tiếp ném hắn bay ra ngoài, sau đó cửa sổ “rầm” một tiếng khép lại.
Hắn chỉ cảm thấy một trận gió cực mạnh cuộn tới, sau đó thân thể không chịu khống chế nặng nề đập xuống đất, ruột gan đau nhói.
Vết thương cũ bị Bách Lý Thanh đả thương cộng với vết thương mới, Tư Thừa
Kiền không nhịn được cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, trong miệng tanh ngọt,
khóe môi chậm rãi rỉ máu.
Trước cửa tân phòng vốn không người lúc này đã xuất hiện hai gã nội thị mặc
áo xanh lam, trên ngực thêu tiên hạc tẩu xà, bọn họ giống như không nhìn thấy vết máu trên khóe miệng Tư Thừa Kiền, chỉ cười tủm tỉm nâng Tư
Thừa Kiền dậy: “Thái Tử điện hạ sao lại ở trước tân phòng của Thiên Tuế
gia thế này, chắc là đến nháo động phòng rồi, có điều hôm nay Thiên Tuế