Tiếng nổ cực lớn làm cả hoàng thành chấn động, trong số tân khách dù có người vẫn đang lờ đờ say cũng phát hiện có chuyện, tiếng gào thét vang lên
liên tiếp, đổ xô chạy ra ngoài, giẫm đạp lẫn nhau, thương vong đếm không xuể.
Người của Cẩm Y Vệ và Tư Lễ Giám ở ngoại vi thì đều sa sầm mặt, rút kiếm ra
khỏi vỏ, tràn vào cung điện phía sau như thủy triều để hỗ trợ đồng bọn
trong điện.
Tiếng nổ làm cho Tư Lưu phong cũng phải ngồi xổm xuống, dùng áo choàng che mặt mới ngăn được dòng khí nóng.
“Thành công rồi, gian tặc đó hẳn phải chết!” Giang Niên hưng phấn đứng lên
nhìn về Ngọc Tốc Điện, thấy ở kia khói đen cuồn cuộn, gió lửa khôn cùng, cả tòa cung điện phía sau Ngọc Tốc Điện đã chìm trong biển lửa, cung
điện hoa mỹ nát vụn dưới lôi hỏa đạn và lửa lớn, có vẻ sắp sụp đổ.
Huyết tích tử vốn phủ bên trên đã không thấy bóng dáng, không ít người của Tư Lễ Giám và Cẩm Y Vệ không chịu được chấn động xung kích đã ngã ngồi