“Rõ ràng là ngươi dùng phương pháp tàn nhẫn giết chết cha nhà người ta, thù giết cha không đội trời chung, liên quan gì đến ta đâu?” Tây Lương Mạt
nhíu mày cười khẩy: “Đúng rồi, ngay cả nương tử là ta cũng do ngươi cướp từ trong tay Tư Lưu Phong, đây chính là mối hận giết cha đoạt thê, liên quan gì tới thiếu nữ vô tội như ta?”
Bách Lý Thanh ôm eo nhỏ của nàng, môi mỏng mím lại, hừ một tiếng: “Ai bảo
ngươi hồng nhan họa thủy, sự ghen tị trong mắt Tư Lưu Phong với cái ham
muốn chiếm hữu khó hiểu của Tư Thừa Kiền đối với ngươi có phải bản tọa
giúp ngươi dẫn đến đâu, cho nên làm đương kim phu quân chính quy của
ngươi, đương nhiên phải trừng phạt tiểu hồ ly lẳng lơ nhà ngươi.”
Tiểu hồ ly lẳng lơ?
Trông Bách Lý Thanh nói một cách đương nhiên, Tây Lương Mạt không nhịn nổi