Nhưng Tây Lương Mạt chưa kịp suy nghĩ sâu xa Bạch Trân đã tiến vào, có vẻ
không biết phải làm sao nói: “Quận Chúa, Thế Tử gia ở bên ngoài… Chuyện
này… ngài vẫn nên đi xem đi.”
Tây Lương Mạt thoáng dừng, kéo vạt áo rồi xoay người đi ra ngoài cửa.
Nàng dẫn vài nha hoàn của mình, còn chưa tới trong sân đã nghe có tiếng động xôn xao, Tây Lương Mạt nhìn lại, chỉ thấy ngoài sân, nhóm nội thị Tư Lễ Giám mà Bách Lý Thanh mang đến đang không chút biểu cảm đứng ngoài Liên Trai, cùng nhóm “gia đinh thủ viện” mà nàng mang đến chắn Tây Lương
Tĩnh cách cửa năm mươi mét.
Tây Lương Mạt hơi nhíu mày, khó trách cả buổi chiều nàng không nghe thấy tiếng động ngoài sân.
Nàng đi tới cửa viện, vừa vặn nghe được Bạch Ngọc đang không kiêu không
nịnh, lạnh lùng nói với Tây Lương Tĩnh: “Thế Tử gia, nơi này tuy là phủ
Tĩnh Quốc Công, Vương Phi tuy là nữ nhi của Quốc Công gia, nhưng ngài