Dầu hỏa đậm đặc từ những lỗ hổng trên tường mật đạo tràn ra đang đổ thẳng xuống đầu Tây Lương Mạt.
Động tác của Mị Tinh cũng rất nhanh, lập tức đẩy mạnh Tây Lương Mạt ra, Tây
Lương Mạt bị đẩy đập lên tường mới dừng lại, sau lưng đau nhói làm cho
nàng không nhịn được kêu một tiếng, còn Mị Tinh thì bị dầu hỏa dội ướt
toàn thân.
“Chậc… đáng ghét…”
Trong hỗn loạn, Tây Lương Mạt nghe được tiếng người từ đâu đó trên đỉnh đầu
truyền đến, nàng nâng tầm mắt vừa vặn thấy có bóng người thoáng qua một
lỗ thông gió trên mật đạo, sau đó từ trên thả xuống vô số mồi lửa.
Mồi lửa gập dầu thoáng chốc bùng lên cháy hừng hực, Tây Lương Mạt kinh hãi: “Mị Tinh!”
Đám Bạch Ngọc, Bạch Trân đều chết điếng người, theo bản năng muốn kéo Mị Tinh ra.
Toàn thân Mị Tinh đầy dầu hỏa, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, hét lớn với Tây Lương Mạt: “Đừng tới đây, đi mau!”
Dứt lời, nàng bắt đầu cởi quần áo trên người, tuy động tác của Mị Tinh cực