Tuyết bay tán loạn, có điều lúc này trong hành lang được rèm che cản gió, cái bếp nhỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp, môi ai đỏ mọng ngọt lành, mồ hôi ai từ
chóp mũi cao thẳng rơi xuống bầu ngực tuyết trắng của ai, vung ra sắc
xuân nồng nàn, nước xuân say lòng người.
Tuyết trắng lạnh giá, gió rét thấu xương, không nghe thấy tiếng mà vẫn có thể thấy được cảnh xuân mơ hồ từ xa xa, có một cảm giác hồn xiêu phách lạc
khách thường, chỉ không biết làm xiêu hồn ai lạc phách ai.
Người kia ngẩn người trên núi giả, gần như hoàn toàn đã quên trời đông giá
rét, ngây ngốc nhìn trộm qua kính viễn vọng, mới chốc lát mà toàn thân
đã bị tuyết bao trùm.
Cho đến không biết bao lâu sau, người kia nhìn bóng người cao gầy trên hành lang đứng dậy ôm bóng người tương đối nhỏ xinh rõ ràng đã ngủ say dậy,