Tây Lương Mạt cúi đầu nhanh chóng kiểm tra quần áo trên người mình, xác
nhận trên người không có bất cứ thương tích nào rõ ràng mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía mặt sông, nàng xoa trán thở dài một tiếng, xem ra có người “nhặt” mất mình khi mình đang hôn mê ở ven đường.
Hơn nữa, tuy trên người nàng không có thương tích, cũng không bị trói như
bánh chưng, nhưng rõ ràng người mang nàng đi, nếu không phải vì không
biết nàng là ai thì chắc chắn có ý đồ không tốt, nếu là người bên mình
thì đã lập tức đưa nàng về nha môn Tư Lễ Giám hoặc phủ Thiên Tuế.
Có điều hiện giờ không biết rốt cuộc là ai ra tay với nàng, có ý đồ gì?
Trước mắt, trạng thái của nàng có chút cổ quái, nàng vận hành nội tức, thật
sự không cảm thấy mình trúng độc hay bị kiềm chế huyệt đạo.
Tây Lương Mạt đang trầm tư thì bỗng nghe có tiếng bước chân bên ngoài, suy