“Xoảng!”
“Bùm… Choang!”
“Huỵch!”
“Tiểu tử thối… Ngươi có nàng dâu quên mẹ… Còn chưa dừng tay!”
“Rầm!”
“Hu hu hu… Ta muốn Linh tỷ tỷ… Gia gia thối, trả Linh tỷ tỷ cho ta!”
“Nước mũi… Lạc Nhi… Nước mũi của ngươi nhỏ lên mặt ta rồi!”
Đủ loại tiếng động kỳ quái vang lên trong phòng cùng tiếng gào khóc như
tiếng trẻ con bị bắt nạt làm cho những người quỳ bên ngoài đưa mắt nhìn
nhau.
Nhưng không ai dám đi vào khuyên bảo, bởi vì ngoại trừ Tiểu Thắng Tử, tất cả
những người có tiếng nói đều đã ra ngoài tìm phu nhân, ngay cả Liên công công bị Thiên Tuế gia đánh cho bị thương nặng nhất cũng lết lên xe ngựa ra ngoài chỉ huy.
Còn người không tính là người của Tư Lễ Giám bọn họ mà vẫn có tiếng nói là
tướng lĩnh của Phi Vũ Quỷ Vệ hiện nay chỉ có hai người ở lại, vẻ mặt
không chút biểu cảm, coi như không nghe thấy gì.
Có lẽ trong lòng đang cực kỳ tức giận ông già đánh ngất phu nhân lại tùy