Chương 41
Cảnh Mạc Vũ vừa gọi điện thoại quay về liền bị ba tôi sai người gọi qua bên đó.
Chứng kiến cảnh này lồng ngực tôi đột nhiên đau buốt, tôi ân ngực, hít một hơi thật sâu, cơn đau mới giảm nhẹ đôi chút.
Kể từ khi tôi ngưng dùng thuốc, những cơn đau tim xuất hiện ngày càng thường xuyên, mỗi lần thời gian cũng kéo dài hơn.
Văn Triết Lỗi khuyên tôi nằm viện điều trị nhưng tôi toàn bảo anh ta có bé xé ra to. Bây giờ mới thấy, lời khuyên của chuyên gia hoàn toàn đúng, không tin không được.
Khi lồng ngực đỡ đau, tôi âm thầm rời khỏi phòng tiệc, đi đến ngã rẽ của hành lang, liền nhìn thấy ba tôi, khuôn mặt ông đầy vẻ tức giận: “Đến bây giờ anh còn bảo vệ con bé đó?”
Cảnh Mạc Vũ chau mày nhìn chú Tài.
Chú Tài quan sát ba tôi, thấy ông gật đầu, chú mới mở miệng: “Là Lão Mã nói, thiếu gia bảo anh ta đưa người đi, rồi thiếu gia sẽ đích thân xử lý.”
Nghe xong câu đó, lông mày Cảnh Mạc Vũ càng nhíu chặt, anh không nói một lời.
Bàn tay đang chống lên tường của tôi bất giác nắm chặt.
Thảo nào anh không hề lo lắng, thì ra anh đã bố trí đâu vào đấy.
Cuối cùng anh vẫn bảo vệ Hứa Tiểu Nặc.
Thấy anh không lên tiếng, ba tôi lạnh lùng “hừ” một tiếng.
“Anh đừng nói với tôi là Lão Mã tự ý hành động. Anh ta ở Cảnh gia lâu như vậy, anh ta không thể không biết, kẻ phản bộ sẽ có kết cục như thế nào?”
Cuối cùng, Cảnh Mạc Vũ cũng mở miệng: “Chuyện của Hứa Tiểu Nặc, con sẽ xử lý gọn gàng, không cần ba bận tâm.”
“Hừ, ban đầu anh cũng nói sẽ tự xử lý, xử lý đến tận bây giờ cũng có thấy gọn gàng đâu. Theo tôi thấy, nó dám trắng trợn xuất hiện ở buổi tiệc của hai đứa là ỷ vào chuyện anh bảo vệ nó nên chẳng lo ngại gì cả.”
"Ba, ba muốn con làm thế nào? Ba nói đi, con sẽ làm ngay."
Ba tôi liếc qua gương mặt thản nhiên của Cảnh Mạc Vũ, ngẫm nghĩ rồi xua tay.
“Thôi khỏi, Ngôn Ngôn đang có thai, coi như tôi tích đức cho cháu ngoại tôi, không so đo với anh. Về phần anh, Ngôn Ngôn đã trao cả trái tim cho anh, lại mang thai đứa con của anh, anh không thể phụ lòng nó.
Cảnh Mạc Vũ gật đầu: “Ba, ba yên tâm, con biết nên làm thế nào."
“Biết là được rồi...”
Thấy hai người giải quyết vấn đề trong hòa bình, tôi vội vàng quay về phòng tiệc, coi như không có chuyện gì xẩy ra, tiếp tục tiếp khác.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi và Cảnh Mạc Vũ về căn hộ chung cư.
Trong căn nhà nhỏ ấm áp chỉ thuọc về hai chúng tôi, chúng tôi ôm nhau ngồi ở sofa.
“Ngôn Ngôn!”
Cảnh Mạc Vũ cọ má vào trán tôi, giọng nói dịu dàng của anh vang lên bên tai tôi.
“Tuần sau công ty sẽ ký hợp đồng với Huệ Thừa. Sau khi ký hợp đồng, chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật. Chúng ta đi Hawaii trước, sau đó đi Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Ý..."
Sau đó, Cảnh Mạc Vũ cụp mi mắt liếm vệt máu đọng trên khóe môi.
Khi nhướng mày, trong mắt anh hình như không còn lưỡng lự mà trở nên kiên định: "Sở dĩ anh đuổi theo Hứa Tiếu Nặc, là vì cô tả nhờ chú Mã báo cho anh biết, bố mẹ anh vẫn còn sống, cô ta biết họ là ai..."
Mọi nỗi oán hận trong lòng tôi bị một câu nói của anh nhấn chìm xuống vực sâu, giống như cơn lũ bất ngờ quét qua trong mưa to gió lớn, hủy diệt tất cả một cách triệt để.
Dưới ánh mắt chờ mong của Cảnh Mạc Vũ, tôi thẫn thờ nhìn lại anh.
Trước mắt tôi tối đen, tôi chẳng thấy bất cứ thứ gì.
Tôi biết ngày này sớm muộn cũng sẽ tới, nhưng không ngờ nó đến nhanh như vậy.
Tôi vẫn chưa kịp đi hưởng tuần trăng mật với anh, chưa kịp cùng anh đi phơi nắng bên bờ biển, nghe tiếng gió biển rì rào.
Tôi vẫn chưa nghe câu "anh yêu em em" từ miệng anh.
Con chúng tôi vẫn chưa kịp gọi một tiếng "ba".
"Ngôn Ngôn?"
"O."
Tôi hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần nói hết sự thật với anh.
Chỉ cần anh hỏi, tôi sẽ nói với anh tất cả những gì tôi biết.
Nhưng anh không mở miệng, chỉ giơ tay kéo tôi vào lòng, dùng toàn lực ôm tôi thật chặt...
Cảnh Mạc Vũ cọ má vào trán tôi, giọng nói dịu dàng của anh vang lên bên tai tôi: "Tuần sau công ty sẽ ký hợp đồng với Huệ Thừa. Sau khi ký hợp đồng, chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật. Chúng ta đi Hawaii trước, sau đó đi Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Italy...
Tôi vừa định nói, có thể nhân cơ hội này đi thăm Tề Lâm, Cảnh Mạc Vũ hừm một tiếng: "Italy thì thôi, nơi đó chẳng có gì đáng xem."
Italy quả thật không có gì đáng xem: "Em nghe nói ở Thái Lan có một hòn đảo nhỏ rất đẹp. Chúng ta đi đến đó tắm suối nước nóng kiểu Thái."
"Được." Anh nhếch miệng, gật dầu.
Vết thương trên khóe môi Cảnh Mạc Vũ rơm rớm máu tươi, trồng có vẻ rất đau. Tự đáy lòng, tôi thật sự hy vọng anh nhớ kỳ nỗi dau này. Chân tay tôi không thể khống chế, đi lấy hộp thuốc từ trong tủ, cầm đến trước mặt anh.
Tôi chấm bông gòn vào cồn i-ốt rồi bôi lên miệng anh, không khí lan tỏa mùi thuốc nồng nặc. Cảnh Mạc Vũ theo phản xạ né tránh.
"Đừng động đậy, để em bôi thuốc cho anh, tránh tình trạng vết thương bị nhiễm trùng rồi để lại sẹo..."
Cảnh Mạc Vũ liếm môi: "Mùi vị rất lạ, thuốc này có thể bôi môi không đấy?"
"Không thể. Em hạ độc chết anh, xem anh còn dám để người đàn bà khác cắn anh?"
"Em muốn anh chết thật sao?"
Cảnh Mạc Vũ đột nhiên túm hai tay tôi, nghiêng người đề tôi vào tường. Gương mặt lạnh lẽo của anh cúi thấp, từng chút tiến lại gần:
"Dù có chết, anh cũng không từ bỏ em."
Lời nói vừa dứt, anh liền phủ môi lên môi tôi, mùi máu pha lẫn mùi thuốc xộc vào mũi tôi. Mùi vị này đúng là không dễ ngửi một chút nào.
Tôi ngoảnh mặt né tránh, nhưng Cảnh Mạc Vũ lập tức giữ cầm tôi, khiến tôi không thể thoát khỏi màn miệng lưỡi dây dưa càng sâu hơn của anh.
Vị tanh và đắng theo đầu lưỡi anh xộc vào khoang miệng tôi, khiến tôi cảm thấy dư vị yêu hận đan xen không thể nói thành lời.
Ngón tay Cảnh Mạc Vũ dừng lại trên vai tôi.
Anh vừa kéo mạnh, bộ váy dài đỏ tươi rơi xuống sàn nhà.
Tôi nhắm mắt, cảm giác ướt át mềm mại từ miệng tôi dần dần lan tỏa xuống dưới, mãnh liệt đến mức một niềm vui sướng như pháo hoa nở rộ trong người tôi, chạm đến mỗi sợi dây thần kinh nhạy cảm của tôi.
Chân tay không còn sức lực, tôi cũng không thể kháng cự khoái cảm đó, thân thể từ từ khuất phục trong bàn tay anh, không cách nào chạy thoát...
Thân thể bỗng nhẹ bẫng, Cảnh Mạc Vũ đã bế tôi đặt lên giường.
Áo choàng tắm trên người anh rơi xuống đất, làn da trơn láng của anh dính sát vào người tôi không một khe hở.
Dục vọng không được giải phóng, tích tụ ngày càng nhiều khi hai cơ thể phóng túng quấn quýt.
Nằm dưới thân anh, hơi thở của tôi ngày càng hỗn loạn, tôi cảm thấy một sự trống rỗng khó có thể chịu đựng, cần được anh lấp đầy.
Tôi trầm mê đến mức quên hết quá khứ và tương lai. Tôi ôm thân hình đầy mồ hôi của anh, cầu xin anh cho tôi...
Cánh Mạc Vũ nhấc hai chân tôi, anh quỳ giữa hai đùi tôi, chậm rãi hôn phớt lên đùi tôi và cuối cùng dừng lại ở nơi bí ẩn ướt át.