Chương 43
Tiếng thở dài vừa dứt, cửa phòng bệnh được người ở bên ngoài mở ra, bước chân vội vàng của Cảnh Mạc Vũ đột nhiên dừng lại, ánh mắt lãnh đạm thường ngày của anh trở nên sắc bén khi bắt gặp gương mặt hiếu kỳ của Văn Triết Lỗi.
"Cậu này là..." Người hỏi thẳng câu đó tất nhiên không phải Cảnh Mạc Vũ, mà là ba tôi, cùng chú Tài và hai vệ sỹ đi theo sau.
Sợ Văn Triết Lỗi tiết lộ những điều không nên nói, tôi vội vàng cướp lời anh ta trước khi anh ta mở miệng: "Đây là... Văn Triết Lỗi, bạn con. Nghe nói con bị ốm, anh ấy đến thăm con."
"Bạn à? Cậu ngồi xuống đi..." Từ trước đến nay ba tôi luôn tỏ ra nhiệt tình với bạn bè của tôi.
Tôi đưa mắt nhìn Văn Triết Lỗi, nháy mắt khẩn cầu anh ta, đồng thời giới thiệu hai người thân của tôi: "Đó là ba tôi..."
Văn Triết Lỗi đúng là một bác sỹ có đạo đức nghề nghiệp, anh ta phối hợp cùng tôi, mở miệng chào hỏi: "Cháu chào bác!"
"Đây là Cảnh Mạc Vũ, ông xã tôi."
"Tôi thường nghe An Ngôn nhắc đến anh." Văn Triết Lỗi lịch sự giờ tay, ánh mắt của Cảnh Mạc Vũ dừng lại trên ga trải giường vừa bị ngồi nhăn nhúm, anh miễn cưỡng bắt tay Văn Triết Lỗi.
"Nếu tôi đoán không lầm, cô ấy nhất định chưa từng kế cho anh nghe về tôi."
Tôi nghẹn khí trong cổ họng, ho khan hai tiếng: "Khụ khụ...chẳng phải anh nói còn bận việc hay sao?"
"Đúng vậy, tôi đi trước đây." Văn Triết Lỗi cáo từ đi ra cửa. Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, anh ta đột nhiên quay đầu, buông hai câu đầy không gian tưởng tượng: "Nghĩ kỹ rồi gọi điện thoại cho tôi nhé. Hai ngày tới tôi vẫn ở thành phố A."
Tôi chột dạ đáp: "U."
Tôi tưởng người lạnh lùng như Cảnh M ac Vũ sẽ không mở miệng chất vấn. Nào ngờ Văn Triết Lỗi vừa đi khỏi, anh liền hỏi: "Anh ta bảo em suy nghĩ gì cơ?"
Tôi trả lời ngay: "Anh ấy bảo em suy nghĩ về việc ly hôn với anh, gả cho anh ấy."
Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái: "Vậy thì em có thể nói thẳng cho anh ta biết: không đời nào."
"Sao anh biết không thể?"
"Em cứ thử đi, xem một mình em có thể ly hôn..."
Ở, chuyện này quá thực hơi khó khăn.
Vụ Văn Triết Lỗi vừa qua đi, bó hoa cúc trắng ở trên bàn thu hút sự chú ý của Cánh Mạc Vũ. Anh đi đến bên giường bệnh, cầm bó cúc trắng lên xem. Lông mày anh nhíu lại, sau đó anh rút vài bông hoa bách hợp (hoa loa kèn, huệ Tây) từ bó cúc.
"Ném hết đi!" Cảnh Mạc Vũ ra lệnh người vệ sỹ ở bên cạnh. Kỳ thực tôi cũng muốn bỏ vào thùng rác nhưng chưa có thời gian.
"Anh ta tặng em bó hoa này à?" Giọng nói Cảnh Mạc Vũ âm trầm đáng sợ.
"Không phải anh ấy tặng, sao thế?"
"Mùi hương của hoa bách hợp rất nồng, sẽ kích thích thần kinh của phụ nữ có thai, dẫn đến đau đầu, buồn nôn. Nghiêm trọng hơn, còn có thể ảnh hưởng đến thai nhi, thậm chí xảy thai..."
Ba tôi lập tức thay đổi sắc mặt. Ông vội vàng giục vệ sỹ dứng ở cửa: "Còn đứng ngày ra đó làm gì, mau vất xa xa một chút."
Nhớ đến bộ dạng xinh đẹp thuần khiết của Hứa Tiểu Nặc, tôi bất giác lạnh toát sống lưng, nụ cười trên khóe miệng cũng trở nên lạnh lẽo: "Biết rõ em đang dưỡng thai còn tặng em hoa bách hợp, xem ra người tình bé nhỏ của anh hận em đến tận xương tủy."
Cành hoa trong tay Cảnh Mạc Vũ bị bóp nát, chất lỏng màu nhũ trắng chảy xuống kẽ ngón tay của anh.
"A Tài!" Ba tôi nổi cơn thịnh nộ: "Mau đi ném con bé đó xuống biển nuôi cá..."
"Ba!" Cảnh Mạc Vũ mở miệng ngăn cản, người anh tỏa ra khí lạnh của băng tuyết: "Chuyện của con, con sẽ tự xử lý!"
"Đến bây giờ anh vẫn còn bảo vệ nó?" Ba tôi tức giận tới mức mặt mũi đỏ bừng. Ông nắm chặt bàn tay phải như có thể vung lên bất cứ lúc nào.
Tôi kéo bàn tay đang cuộn thành nắm đấm của ông: "Ba..."
Ba tôi gạt tay tôi, nói với Cảnh Mạc Vũ: "Anh mau ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Bọn họ đi ra ngoài, khép chặt cửa phòng, cố ý không để tôi nghe thấy.
Thật ra nếu ba tôi không có mặt ở đây, tôi cũng muốn hỏi Cảnh Mạc Vũ "đến bây giờ anh vẫn còn bảo vệ cô ta?"
Cố tình bỏ hoa bách hợp vào bó cúc, Hứa Tiểu Nặc quả nhiên độc ác thâm hiểm. Đừng nói ba tôi, ngay cả tôi cũng hận đến mức muốn cô ta chết không có chỗ chồn thân. Vậy mà Cảnh Mạc Vũ còn bao che cho cô ta.
Được anh dung túng, thảo nào Hứa Tiểu Nặc mới dám trắng trợn thách thức tôi mà chẳng hề e ngại.
Tôi đột nhiên cảm thấy rất lạnh, buốt giá lan tỏa toàn thân tôi, vào đến huyết mạch của tôi. Tôi đều chính khí ấm trong phòng thêm chục độ mà vẫn không ăn thua.
***
Nửa đêm không ngủ, tôi ngắm nhìn người đàn ông lặng lẽ thức dậy đứng bên cửa số trong bóng tối. Anh trăng
tàn trên bầu trời mờ mịt lạnh lẽo như bóng lưng của anh.
Tôi phát hiện, tôi không biết gì về Cảnh Mạc Vũ, hai mươi năm nay tôi chưa một lần hiểu anh.
Tôi nhớ đến câu Tề Lâm từng hỏi tôi mấy tháng trước: "Đây là cuộc sống em muốn sao?"
Vào thời khắc này, tôi đã tìm ra câu trả lời: không phải, mỗi đêm ngắm bóng lưng phiền muộn của anh, suốt ngày suy đoán tâm tư không tài nào nhìn thấu của anh, dây không phải cuộc sống tôi mong muốn.
So với việc cố sống cố chết nắm giữ để rồi chỉ nhận nỗi đau khổ, chi bằng tôi buông tay, để anh đi tới nơi thuộc về anh.
"Anh lại không ngủ được à?" Tôi mở miệng, phá vỡ không khí tĩnh mịch.
Cảnh Mạc Vũ kinh ngạc quay
người: "Em vẫn chưa ngủ sao?"
"Ừ, em có chuyện muốn nói với anh."
"Có chuyện gì để ngày mai nói đi, bây giờ rất muộn rồi." Cảnh Mạc Vũ đi đến bên giường, giơ tay định ôm tôi. Tôi bất giác lùi về phía sau, nhưng anh cố chấp leo lên giường của tôi, ôm tôi vào lòng.
"Anh có biết Ngô Cần Mân không?"
Thanh âm của anh trầm tĩnh ngoài dự kiến của tôi: "... Ngủ đi, anh ngủ cùng em."
Khi một người không hề tỏ ra hiếu kỳ trước một đề tài mới mẻ, chứng tỏ người đó đã biết bạn muốn nói điều gì. Tuy nhiên, phản ứng của Cảnh Mạc Vũ bình tĩnh đến mức khiến tôi hơi sợ hãi.
***
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy, Cảnh Mạc Vũ đã không thấy bóng dáng. Bên gối còn lưu lại hơi ẩm của anh.
Cô y tá vào phòng kiểm tra, thấy tôi thức giấc liền mỉm cười hỏi han: "Cô tỉnh rồi à? Anh Cảnh nói có việc phải đi ra ngoài một lát, anh ấy sẽ về ngay."
"Anh ấy đi từ lúc nào vậy?"
"Vừa mới đi xong. A, đúng rồi, có người gửi cho cô một phong thư."
Cô y tá vừa nói vừa đưa cho tôi chiếc phong bì màu trắng, bên ngoài không đề tên, chỉ có một mùi thơm quen thuộc phảng phất. Tôi hiểu kỳ mở ra xem, bên trong là thẻ mở phòng VIP in dòng chữ "Hội Hiên".
Tôi hỏi cô y tá người nào gửi cho tôi. Cô ta nói là một người đàn ông trẻ tuổi.
Tôi hồi tưởng kỹ lưỡng, trong số những người đàn ông tôi quen không
ai có thú vui này, bao gồm cả Cảnh Mạc Vũ.
Tôi cúi đầu ngửi mùi thơm trên phong bì. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra, mùi hương quen thuộc này là mùi nước hoa trên người Hứa Tiểu Nặc. Tuy chỉ gặp đôi lần, nhưng tôi nhớ rõ mùi hương này.
Hứa Tiểu Nặc gửi cho tôi tấm thẻ để làm gì? Lẽ nào cô ta tự biên tự diễn một màn kịch hay cho tôi xem? Hay là lần này có nhân vật nam chính diễn cùng cô ta?
Xem ra, Hứa Tiểu Nặc cậy có sự che chở của Cảnh Mạc Vũ nên cho rằng không ai dám làm gì cô ta. Cô ta tưởng tôi chẳng thèm so đo với cô ta, cô ta có thể muốn làm gì thì làm.
Hứa Tiểu Nặc đã tốn công sức bày ra kịch hay, tôi cũng muốn thưởng thức, xem cô ta diễn thế nào? Tôi liền xuống giường thay quần áo, gọi điện thoại cho chú Tài: "Chú Tài, đưa cháu đi một nơi..."
Nửa tiếng sau, chú Tài và mấy thuộc hạ đưa tôi đến cửa Hội Hiên.
Mây mù giăng kín bầu trời, tòa nhà Hội Hiên với gam màu trầm càng trở nên u ám.
Thang máy lộng lẫy dừng lại ở tầng hai mươi. Tôi đi ra khỏi thang máy, phát hiện hành lang dài không một bóng người, chỉ có tiếng gót giày của tôi nện cồm cộp xuống sàn nhà chói tai.
Tôi từng nghe Cảnh Mạc Vũ kế, tầng hai mươi đều là phòng nghỉ cao cấp của Hội Hiên, thích hợp nghỉ ngơi hưởng lạc. Nơi này hầu như không có hoạt động thương mại, da phần diễn ra những chuyện mờ ám. Để khách hàng có không gian riêng tư tuyệt đối, nhân viên phục vụ chỉ khi nào có điện thoại yêu cầu mới lên trên này.
Tôi đứng trước cửa phòng 2001, nhẹ nhàng đưa tấm thẻ vào cánh cửa, cửa phòng lập tức mở ra. Một mùi hương kỳ lạ từ bên phòng tỏa ra ngoài. Mùi hương này rất đặc biệt, nồng đậm và hư ảo, không một chút chân thực. Chẳng hiểu lý do tại sao, tôi vừa ngửi đã thích mùi hương này.
Khi bước vào phòng, đập vào mắt tôi đầu tiên là áo comple cắt may tinh tế vắt trên thành ghế. Nếu tôi nhớ không nhầm, tối qua Cảnh Mạc Vũ mặc chiếc áo này.
Tôi cố định thần, đi vào phòng ngủ. Trên giường không một bóng người, rèm cửa số đóng kín, ánh sáng mờ ám bao phủ khắp căn phòng.
Nhà tắm vọng ra tiếng nước chảy. Tôi chợt nhớ đến thói quen của Cảnh Mạc Vũ. Trước mỗi lần chúng tôi thân mật, anh đều đi tắm, để tôi có thể tận hưởng mùi thơm ngọt ngào của riêng anh...
Mắt nhìn chằm chằm vào nhà tắm, hai chân tôi đã mềm nhũn không còn sức lực. Tôi thừa nhận, lúc đó tôi đã có một giây phút yếu mềm, tôi thậm chí muốn bỏ đi, muốn giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục tin vào lời nói dối do Cảnh Mạc Vũ dày công tạo ra, hưởng thụ cuộc hôn nhân mà tôi tự huyễn hoặc là rất ngọt ngào giống trước kia.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể thuyết phục bản thân, lặng lẽ đi đến trước cửa phòng tắm. Lúc đặt tay lên cửa, tôi đã đoán bên trong xảy ra chuyện gì. Nhưng khi cánh cửa mở toang, tôi vẫn chết sững bởi cảnh tượng kích thích ở trong đó.
Phòng tắm màu trắng rộng hơn hai mươi mét mờ mờ ảo ảo trong ánh sáng màu xanh lam. Cánh hoa đủ lại sắc màu nổi đầy trên mặt nước, dập dềnh bất định.
Nghe tiếng mở cửa, Cảnh Mạc Vũ từ trong nước ngồi thẳng dậy, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Ao sơ mi màu
xám của anh ướt đẫm, dính chặt vào thân hình đàn ông đầy sức mạnh. Nước từ mái tóc ướt của anh chảy tong tong xuống.
Hứa Tiểu Nặc không một mảnh vải che thân hoảng loạn từ trong nước vịn vào vai Cảnh Mạc Vũ ngồi dậy. Cả người cô ta run rấy, giọt nước thuận theo gương mặt trắng bệch của cô ta chảy xuống.
Để ý kỹ, có thể thấy Cảnh Mạc Vũ đang ngồi dạng chân qua thân thể mềm mại trắng nõn của Hứa Tiểu Nặc.
Chứng kiến cảnh phản bội bẩn thỉu xấu xa này, tôi không rơi một giọt nước mắt, cũng không phẫn nộ. Thân thể tôi dường như bị rút sạch, không còn một chút cảm giác.
Hóa ra con người bị thương đến cực điểm sẽ tê liệt mọi cảm xúc.
Tôi nhắm mắt, thật sự chỉ muốn hét lên một câu: "Tôi sẽ bảo luật sư gửi
đơn xin ly hôn cho anh."
Chắc chắn tôi sẽ nói câu này, nhưng không phải bây giờ, bởi vì tôi biết Hứa Tiểu Nặc tốn công bày trò chỉ là đợi câu nói đó của tôi. Tôi sẽ không để cô ta toại nguyện, ít nhất tôi sẽ không làm theo ý cô ta ngay trước mặt cô ta.
"Ngôn Ngôn! Không phải như em nghĩ đâu, anh không có..." Cảnh Mạc Vũ xông ra khỏi bồn tắm, ôm chặt thắt lưng tôi từ phía sau. Vòng tay cứng như thép của anh đã biểu đạt rõ thái độ của anh.
Tôi không vùng vẫy, giơ tay đóng cửa nhà tắm, che khuất tầm nhìn của những người ở bên ngoài. Sau đó, tôi quay lại, đặt ngón tay lên môi anh: "Anh không cần giải thích, em biết, dù đối diện với sự mê hoặc lớn đến mức nào, người anh luôn yêu nhất cũng chính là em."
Cảnh Mạc Vũ ngây người khi bắt gặp nụ cười ngọt ngào của tôi.
Ngón tay tôi trượt khỏi bờ môi anh. Trong lúc anh vẫn chưa định thần, tôi đã cắn mạnh môi dưới của anh.
Máu tanh xộc vào miệng tôi. Cảnh Mạc Vũ đờ người trong giây lát, sau đó anh một tay ôm chặt eo tôi, một tay giữ gáy tôi, dùng toàn lực hôn tôi. Nơi nối giữa mồm miệng và trái tim tôi, là một nỗi đau khôn cùng...
Trong nụ hôn cuồng nhiệt kích tình, đầu lưỡi Cảnh Mạc Vũ tách hai hàm răng nghiến chặt của tôi, tiến sâu vào khoang miệng tôi, khéo léo liếm mút, cuốn lấy đầu lưỡi của tôi...
***
Bên cạnh không một bóng người!
Mùi hương kỳ lạ nồng nặc trong phòng khiến tôi đầu óc tôi váng vất. Nhưng tôi biết rất rõ tôi đang làm gì. Tôi đang diễn kịch, cho Hứa Tiểu Nặc thấy, thế nào mới gọi là
màn kịch kích tình, cảnh tượng như thế nào mới khiến khán giả suốt đời khó quên.
Bàn tay tôi vuốt ve sống lưng Cảnh Mạc Vũ, dừng lại ở thắt lưng anh, lần ra đằng trước rồi quanh quẩn giữa hai đùi anh.
Cảnh Mạc Vũ rất phối hợp, anh tận tình bộc phát khao khát chân thực nhất của người đàn ông dưới bàn tay tôi, anh không hề che giấu dục vọng của một người đàn ông đối với một người đàn bà.
Tôi đang diễn tới cao trào, bờ môi Cảnh Mạc Vũ dừng lại sau tai tôi, dầu lưỡi mềm mại ướt át của anh quanh quẩn bên vành tai tôi, giọng nói khàn khàn của anh vang lên bên tai tôi: "Em có biết không? Nếu em đến chậm ba phút, anh sẽ làm theo ý ba, dìm chết cô ta trong nước..."
Tôi ngước nhìn, Cảnh Mạc Vũ hơi khép mi mắt, đáy mắt anh nhuộm một màu dục vọng nên tôi
không rõ câu nói của anh là thật hay giả. Có điều, tôi quá hiểu con người anh.
Tôi giơ hai tay ôm cổ Cảnh Mạc Vũ, ghé miệng lên tai anh, thổi khínóng: "Anh biết không? Lý do này của anh rất tệ... Anh là tín đồ Cơ đốc giáo, hận người còn có tội, giết người phải xuống địa ngục đó."
"Anh..."
Tôi chặn miệng anh lại, tiếp tục nói nhỏ bên tai anh một câu tôi đã sớm quyết định: "Chúng ta dừng lại ở đây thôi. Ngày mai, tôi sẽ bảo luật sư gửi đơn xin ly hôn đến cho anh."