Hôn Nhân Không Tình Yêu

Chương 44

Chương 44
Tối chặn miệng anh lại, tiếp tục nói nhỏ bên tai anh một câu tôi đã quyết định: "Chúng ta dừng lại ở đây thối. Ngày mai, tôi sẽ bảo luật sư gửi đơn xin ly hôn đến cho anh."
Cảnh Mạc v tilde u cứng đờ người, ngọn lửa dục vọng trong đáy mắt anh biến mất hoàn toàn: "Em vừa
nói gì?"
Con người đến lúc nản lòng, bất cứ lời nói nào cũng trở thành thừa thãi. Tối kéo cánh tay cứng ngắc của Cảnh Mạc Vũ đặt trên eo tôi, chuẩn bị rời đi. Đúng lúc này, tối tình cờ nhìn thấy Hứa Tiểu Nặc vẫn đang ở trong bồn tắm không biết đi đâu về đâu. Tối chợt nhớ ra tôi vẫn chưa trả lại cô ta món quà lớn cô ta tặng tối.
Tối chậm rãi đi đến bồn tắm. Hứa Tiểu Nặc kính hoàng lùi về phía sau, sắc mặt càng trắng bệch.
Tối mỉm cười rút tấm thẻ mở phòng cô ta gửi cho tối, đặt trên bệ bồn tắm: "Hứa tiểu thư, cám ơn cô đã tặng tối món quà này, để tối được chứng kiến màn kịch hay."
Tối cúi thấp người, vớt cánh hoa hồng đã bị nhuộm đầy hương liệu trong bồn nước. Giọt nước từ cánh hoa chảy xuống, làm mặt nước xao động, mùi thơm nồng nặc lan tỏa. Thảo nào người đàn ông có định lực tốt như Cảnh Mạc v overline u cũng bị Hứa Tiểu Nặc mê hoặc. Hóa ra cô ta dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy. Tuy nhiên, cảnh vừa rồi cũng khiến tôi không thể tha thứ.
"Cô sắp đặt không tồi, chắc tốn nhiều công sức đấy nhỉ?" Tôi thả cánh hoa xuống nước, phủi hai tay: "Tuy tôi không hiểu nghệ thuật là cái gì, nhưng tôi nghĩ màn kích tình của cô vẫn còn kém. Phải diễn thế nào để khán giả cảm thấy đã đời, cô nói có đúng không?"
Mặt nước màu xanh lam phản chiếu lên gương mặt mềm mại đẹp
đẽ của cô ta. Đến vẻ bí thương và phẫn nộ đan xen cũng không thể che giấu vẻ mỹ lệ của cô ta, quả nhiên là cực phẩm.
"Đáng tiếc gần đây thân thể tối bất tiện, tối không thể cùng cô nghiên cứu thảo luận vấn đề này. Đợi sau này có cơ hội, tối nhất định cho Hứa tiểu thư chứng kiến thế nào là kích tình tiêu hồn thật sự. Không cần dùng những hương liệu này cũng có thể khiến người đàn ông luôn có tư tưởng không xâm phạm em gái muốn ngừng cũng không thể ngừng lại..."
Bắt gặp đối mối tím tái của Hứa Tiểu Nặc đang run rẩy, ngọn lửa cháy trong lồng ngực tối mới nguội đi đối chút. Tối đứng thẳng người, chậm rãi đira ngoài.
Cảnh Mạc Vũ dõi theo tôi, ánh mắt anh sáng lấp lánh: "Em định bao giờ cho anh chứng kiến đây?"
Tôi ngoảnh đầu, tặng anh một nụ cười lạnh lẽo: "Anh yên tâm đi, tối nhất định sẽ để anh làm khán giả một lần."
Cảnh Mạc Vũ túm tay tối, ngón tay anh siết chặt cổ tay tôi đau điếng: "Ngôn Ngôn..."
"Bỏ tay ra!" Biết không thể địch lại sức lực của anh, tôi chẳng thèm giãy giụa: "Cảnh Mạc Vũ, anh mau buông tay. Nơi này là Hội Hiện, ở đây toàn là người có máu mặt ở thành phố G. Dù anh không giữ một chút thể diện cho tôi, cũng nên giữ thể hiện cho Cảnh gia."
Cảnh Mạc Vũ buông tay, tối lập tức chạy ra khỏi phòng mà không hề quay đầu.
Trước khí cửa thang máy khép lại, tối nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ đuổi theo, nhưng bị chú Tài ngăn lại...
Thang máy dí chuyển xuống dưới, tối không thể nào đè nén cảm giác chóng mặt và buồn nôn kịch liệt. Tối chống tay vào cánh cửa thang máy trơn nhẫn như gương, cố gắng chịu đựng từng cơn nôn khan, khuấy trộn cả lục phủ ngũ tạng của tôi.
Tối phát hiện, thương tâm cũng giống bệnh tim, dù che giấu giỏi cỡ nào cũng không thể xóa tan nỗi đau khổ. Ở một góc không người nhìn thấy, hoặc vào một thời điểm bạn không kíp đề phòng, nó sẽ đột nhiên phát tác. Nỗi đau chẳng có cách nào chạm tới đó không biết bắt đầu từ lúc nào, bao giờ mới kết thúc.
***
Tối gặp lại Cảnh Mạc Vũ ở trong phòng siêu âm của bệnh viện. Lúc đó, tối vén áo lên tận ngực, nằm trên giường kiểm tra lạnh buốt, trừng mắt nhìn màn hình trước mặt. Phối thai mấy ngày trước vẫn còn nhịp đập yếu ớt trong bụng tôi, giờ đã ím hơi lặng tiếng.
Thế giới của tôi dường như cũng im bặt vào thời khắc đó.
Cảnh Mạc Vũ xông vào phòng siêu âm, bất chấp sự ngăn cản của bác sỹ. Anh đã thay bộ quần áo khác, áo comple mới tính không còn một chút dấu vết ô uế, cứ như cảnh tượng sáng nay chưa từng xảy ra. Nhưng điều đó cũng không thay đổi sự thật, tính thần của tôi bị kích thích quá độ và việc hít phải hương liệu quá mạnh khiến tím thai của đứa bé trong bụng tối ngừng đập.
Ngón tay giá lạnh lau đi nước mắt trên mặt tối. Tối ngoảnh đầu về một bên, không muốn nhìn thấy anh: "Anh ra ngoài đi, tối không muốn gặp anh."
Cảnh Mạc Vũ ngồi xổm bên cạnh giường. Hai tay anh nắm chặt tay tôi đưa lên môi anh.
Dù không nhìn rõ vẻ mặt Cảnh Mạc Vũ nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận thấy hơi thở gấp gáp mà đè nén của anh. Bây giờ dù giải thích, đau khổ, hối hận hay tự trách cũng còn ý nghĩa gì?
Con của tôi đã bị bác sỹ tuyên cáo tử vong.
Ba ngày sau đó, tôi chỉ nằm trên giường bệnh, không nói một lời nào. Cảnh Mạc Vũ cầm tay tôi nói rất nhiều điều, nhiều hơn mấy tháng chúng tôi kết hôn cộng lại.
Trên bàn đặt đơn xin ly hôn do luật sư thảo ra và cây bút bị Cảnh Mạc Vũ bẻ gãy.
Anh nắm chặt tay tối, kể với tôi nhiều chuyện. Anh nói, anh chưa từng nghĩ sẽ bảo vệ Hứa Tiểu Nặc, anh thậm chí còn muốn trừ khử cô ta hơn cả ba tôi. Nhưng trong tay Hứa Tiểu Nặc có một tập tài liệu quan trọng, anh không dám manh động, cũng không muốn làm bẩn tay vì một người đàn bà sắp chết.
Cảnh Mạc Vũ nói, ba tôi luôn chê anh quá mềm lòng, khó có thể làm việc đại sự. Nhưng anh thật sự không muốn đi theo con đường của ba, "nhiễm đen" rất dễ, "tẩy trắng" khó... Những năm gần đây, giới lãnh đạo đối hết loạt này đến loạt khác, anh phải lôi kéo hết người này đến người khác. Chỉ cần sơ suất, Cảnh Thiên sẽ mới trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh giành quyền lực giữa các phe phái, hoặc là bàn đạp để bọn họ tiến thân.
Cảnh Mạc Vũ nói, hôm Hứa
Tiểu Nặc đem hoa bách hợp đến chỗ tối, ba tôi vô cùng phẫn nộ, anh còn tức giận hơn cả ông. Ba tôi bảo anh chứng minh không hề có tình cảm với Hứa Tiểu Nặc, bắt anh đich thân giải quyết cô ta. Anh lập tức nhận lời mà không hề nghĩ ngợi.
Anh nói, đây là lần đầu tiên anh giết người, giết một người phụ nữ mềm yếu không có khả năng chống trả cũng không một chút phòng bị.
Hành động này khó khăn hơn anh tưởng tượng. Khíthân thể mềm mại bị anh dìm xuống nước, phản kháng của Hứa Tiểu Nặc ngày càng yếu ớt, trong đầu anh chỉ nghĩ đến tối và con của chúng tôi. Nếu không phải tối đột nhiên xông vào phòng, tất cả đều có thể kết thúc. Anh cũng đã thu xếp ổn thỏa hậu sự, tôi không bao giờ nhìn thấy Hứa Tiểu Nặc, không bao giờ nghe bất cứ điều gì liên quan đến cô ta, anh cũng sẽ không nhặt xác cô ta...
Thời gian chỉ sai lệch vài phút, hoặc mười mấy giây.
Anh nói, Hứa Tiểu Nặc không thể tính toán chuẩn xác như vậy. Đây là ý trời, lẽ trời công bằng, nhân quả tuần hoàn, cuối cùng anh phải trả giá cho sai lầm của mình...
Tối mệt mỏi nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn không thể xóa đi hình ảnh: hai người ôm nhau ở đám cưới của tôi, sợi dây chuyền chữ thập lủng lẳng trên cần cổ trắng nõn của Hứa Tiểu Nặc, những tấm ảnh chụp chung đẹp đẽ, vết cắn trên khóe môi Cảnh Mạc Vũ, cuối cùng là màn kích thích trong bồn tắm ở phòng VIP.
Tại sao lần nào cũng để tối nhìn thấy, anh mới cực lực giải thích? Tại sao anh không thể khiến những chuyện này ngay từ đầu không xảy ra?
Anh không dám manh động, không muốn bẩn tay vì một người phụ nữ sắp chết? Tại sao lời giải thích này có vẻ khiên cưỡng và giống viện cớ?
Hoặc giả, anh viện những cái cớ này vì từ đáy sâu tâm hồn anh không nỡ từ bỏ cô ta. Đây chỉ là hành vi lừa mình dối người mà thối.
Sau đó, ba cũng đến khuyên nhủ tối giúp Cảnh Mạc Vũ.
Ba nói, đúng là ông bảo anh đich thân ra tay. Trước khíđộng thủ, Cảnh Mạc Vũ cũng đã báo với ba tôi. Ông khuyên tối đừng vì sự hiểu nhầm, ảnh hưởng đến tình cảm của chúng tôi.
Tối lắc đầu: "Ba, ba hãy để anh ấy đi đi... Anh ấy đã biết thân thế của mình, sớm muộn cũng điều tra ngọn nguồn chuyện xảy ra năm đó. Chí bằng bây giờ ba hãy nói sự thật cho anh ấy biết, có lẽ anh ấy còn có thể tha thứ cho ba."
"Sao nó biết được, con nói với nó à?"
"Là Hứa Tiểu Nặc nói cho anh ấy biết."
"Con nhấí ranh này.."
"Không còn quan trọng nữa." Tối nói: "Bây giờ con lại cảm thấy cô ta thật đáng thương. Cô ta yêu điên cuồng một người đàn ông không đáng để cô ta yêu..."
Ba tôi khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ càng. Nếu ông nói ra sự thật, tối và Cảnh Mạc Vũ sẽ kết thúc một cách triệt để.
Tối cầm đơn xin ly hôn đặt trên bàn ba ngày nay. Điều khoản phân chia tài sản được định ra theo yêu cầu của tôi. Tất cả tài sản của Cảnh gía bao gồm cổ phần của Cảnh Thiên được chia thành hai nửa. Đây là phần Cảnh Mạc Vũ đáng được hưởng.
"Ba hãy giao cái này cho anh ấy." Tôi nhét tờ đơn xin ly hôn
vào tay ba tôi: "Giúp con chuyển lời đến Cảnh Mạc Vũ, anh ấy không ký cũng không sao. Con đã ủy thác cho luật sư, mười ngày sau sẽ ra tòa."
"Ngôn Ngôn, ba biết con của con không còn, con nhất thời bị đả kích nặng nề, nhưng chuyện ly hôn không thể nóng vội. Ba cũng nhìn ra, Mạc Vũ có tình cảm với con. Ba ngày nay nó không hề chợp mắt, luôn ở bên cạnh con..."
Tối lại lắc đầu: "Ba, con đã quyết rồi, con sẽ không thay đổi ý định. Con rất mệt mỏi, không muốn gặp anh ấy nữa. Con sẽ tìm một nơi yên tĩnh để điều dưỡng."
"... Được thối. Ba sẽ tìm một viện điều dưỡng cho con."
"Không cần đâu ạ. Con đã nhờ bạn liên lạc giúp. Chiều nay, ba hãy nghĩ cách để anh ấy đi chỗ khác. Bằng không, anh ấy sẽ không cho con đi."
"Ngôn Ngôn..."
"Ba, ba muốn con chết trên giường bệnh này sao?"
Ba tôi thở dài một hơi: "Cho con thời gian bình tĩnh cũng tốt."
Buổi chiều ngày hôm đó, không khí lạnh bất thình lình tràn về, thành phố G chìm trong giá lạnh của thu muộn. Lá trên cây bị gió thổi bay sạch, chỉ còn lại một đường toàn cành lá xác xơ.
Tôi nằm trên chiếc xe cấp cứu do Văn Triết Lỗi sắp xếp, chút sức lực cuối cùng sau ba ngày gắng gượng cũng hết sạch, tôi không còn cả hơi sức hô hấp.
Bình truyền nước treo bên trên người lắc lư, điện thoại di động không ngừng đổ chuông, là tiếng hát mà trước đây tôi luôn mong chờ nhất: "... Yêu anh là một sai lầm...Em đã trả giá rất nhiều vì anh, khiến em đau đến mức không thể nói ra ไời..."
Sau khi giúp tôi tắt điện thoại lần thứ N, Văn Triết Lỗi quay sang hỏi tôi: "Cô không nghe thật sao?"
"Giúp tôi ném điện thoại đó đi, cám ơn anh."
"Cô quyết định buông tay thật à? Sẽ không hối hận đấy chứ?"
"Ừ."
Di động bị ném ra ngoài cửa số, tiếng nhạc biến mất hoàn toàn. Tôi nhắm mắt, gượng cười: "Anh đã từng yêu ai bao giờ chưa?"
Văn Triết Lỗi không trả lời.
"Tôi yêu anh ấy từ năm mười lăm tuổi. Lúc đó, tôi tưởng tình yêu của tôi dành cho anh ấy giống nhịp đập con tím, cả đời này không bao giờ ngừng nghỉ. Hóa ra, tráí tím cũng có lúc ngừng đập, tình yêu cũng sẽ cạn kiệt..."
Một tấm khăn giấy mềm mại chạm vào khóe mắt tôi, hút sạch nước ở đó. Giọng Văn
Triết Lỗi dịu dàng như một người trong ký ức thủa thiếu thời: "Có tôi ở đây, tôi sẽ không để tím cô ngừng đập."
Tôi đột nhiên cảm thấy lồng ngực thắt lại, dưỡng khí ở xung quanh biến mất, làm tôi thể hít thở. Tôi mơ hồ nghe thấy có người gọi tên tôi, ai đó ấn mạnh lên ngực tôi theo một tiết tấu nhất định.
Tôi lờ mờ quay về căn hộ chung cư, tổ ấm của tôi và Cảnh Mạc Vũ. Anh bá đạo bắt tôi ra khỏi nhà bếp, ấn tôi ngồi xuống ghế sofa. Sau đó, anh tự mình xuống bếp, tuy sau một hồi lộn xộn, anh cũng bê ra thức ăn không nuốt nổi.
Nhưng anh kiên quyết cho rằng tay nghề nấu bếp của anh giỏi hơn tôi, bởi vì anh không cắt vào tay mình.
Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng anh nói: "So với cảm tình hai mươi năm của chúng ta, một chữ "yêu" là quá nhẹ."
"Ngoài em ra, tất cả những thứ khác đối với anh đều không quan trọng. Dù một ngày nào đó anh trắng tay, chỉ cần có em ở bên anh là đủ."
"Dù bây giờ nằm trong mồ chờ chết, hoặc sau này chết không có chỗ chôn thân đều chẳng là gì, chỉ cần cô ấy vui là được."
Hóa ra đây chính là cái chết, hóa ra trái tím cũng có thể ngừng đập...

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất