Hồng Hoang Thiếu Niên Liệp Diễm Lục

Chương 32 - Đoàn tụ giải độc

Chương 32 - Đoàn tụ giải độc


Hạo Thiên ôm hai nữ nhân toàn thân nóng hổi, nhanh chóng đi tới trụ sở của Tứ trưởng lão. Đệ tử ở nơi này đã ra ngoài chống cự Tây Vực Ngũ Quỷ xâm phạm, vì vậy nơi ở của nàng không có bất kỳ đệ tử nào. Không có bất kỳ người nào ngăn trở, Hạo Thiên đem hai nữ nhân đã thân trúng dâm độc đặt ở trên giường. Sau đó vội vàng cởi y phục của các nàng ra, mà hai nữ nhân tuy thân trúng dâm độc, nhưng vẫn còn một tia ý thức thanh tỉnh, lúc này Hạo Thiên đã gỡ khăn che mặt xuống, các nàng trông thấy một nam tử phi thường anh tuấn đứng trước mặt, xem trang phục của hắn, các nàng cũng minh bạch vừa rồi chính là nam tử này cứu mình, cũng cứu được Tuyết Sơn Phái, nhưng lúc này hắn lại đang cởi y phục của mình, vội vàng hướng hắn lớn tiếng nói: "Ngươi là người phương nào, vì sao muốn cứu chúng ta, còn nữa ngươi đây là muốn làm gì?"
Hạo Thiên nhìn xem bộ dạng cương liệt của hai nữ nhân, vội vàng nói: "Thực không dám giấu giếm, ta gọi Hạo Thiên, là đệ tử của chưởng môn Thiên Nữ Phái, mà các ngươi đã trúng một loại can trường xuân dược, trong vòng một canh giờ nhất định phải cùng nam tử giao hợp mới có thể giải độc, nếu không sẽ toàn thân mạch máu vỡ tung mà chết."
Hai nữ nhân nghe Hạo Thiên nói xong, cũng cảm nhận được phản ứng của cơ thể mình, biết rõ những lời hắn nói không phải là giả. Trong mắt các nàng dần hiện lên một tia thê lương, nhưng vẫn tỏ ra vô cùng cương liệt, nói với hắn: "Đa tạ Hạo Thiên công tử ân cứu mạng, nhưng Tạ Tử Ngọc (Hồ Tĩnh Di) ta há lại hạng người ham sống sợ chết, há có thể dùng phương thức như vậy để sống tạm trên cõi đời này, ơn cứu mệnh của ngươi chúng ta chỉ có kiếp sau báo đáp." Nói xong liền muốn cắn lưỡi tự vẫn.
Hạo Thiên thấy động tác của các nàng, vội vàng ngăn cản hành vi của hai người. Ánh mắt của cả hai hiện lên vẻ phẫn nộ, Hạo Thiên nói với các nàng: "Dù cho sau này các ngươi oán hận ta, hôm nay ta cũng nhất định phải cứu các ngươi." Nói xong, hắn tiếp tục cởi y phục của các nàng. Hai người trông thấy bộ dạng của Hạo Thiên, lại không có khí lực để ngăn cản hắn, chỉ có thể phẫn nộ nhìn hắn, nhưng theo xuân dược phát tác, ánh mắt của các nàng cũng dần dần trở nên mông lung.
Hắn cởi áo khoác của hai nữ nhân, chỉ thấy hai người tuy đã hơn năm mươi tuổi, nhưng thân thể các nàng đẫy đà, dáng người thon dài, hai ngọn núi cao thẳng, eo nhỏ mông bự, mặt như trăng rằm, da thịt nõn nà như tuyết, lệ chất trời sinh, phong thái yểu điệu, kiều diễm như hoa, nhìn qua giống như thiếu phụ hơn hai mươi tuổi. Tạ Tử Ngọc thân mặc một bộ áo lót bằng tơ lụa màu trắng ngà, nàng có đôi lông mày kẻ đen cong cong, một đôi mắt tươi đẹp thuôn dài, óng ánh vũ mị, trong mắt sáng phóng ra ánh sáng nhu hòa thanh tịnh. Mái tóc đen nhánh vấn thành búi tóc hình đám mây cao cao, dùng một cây trâm gỗ gài lại, ngắn gọn thoát tục. Chiếc cổ thon dài ưu mỹ như thiên nga, có một loại phong thái ưu nhã khó có thể hình dung. Vai như dao gọt, eo thon nhỏ nhắn vô cùng động lòng người, bộ ngực sữa no đủ kiên quyết, cả người toát ra khí chất cao nhã thánh khiết đoan trang mê người. Mà áo lót bên dưới áo bào của Hồ Tĩnh Di lại là một thân lụa mỏng che thân màu trắng tuyết phiêu diêu, mỏng như cánh ve, nàng có một đầu tóc mây đen nhánh, còn có vầng trán tú lệ bên dưới là chiếc cổ trắng ngọc thon dài phấn nộn. Nhẹ nhàng vùng một cái, quần áo trên người nàng liền từ thân thể chảy xuống. Chỉ thấy nàng, chiếc áo lót mỏng manh bó chặt lấy cặp ngực sữa xinh đẹp đứng thẳng cùng vòng eo nhỏ nhắn, như ẩn như hiện khinh bạc, thắt chặt một đôi nhũ phong cao vút trong mây. Hết thảy trước mắt, cổ trắng thon dài, khe sâu giữa hai ngọn núi, vòng eo nhỏ nhắn bị bó chặt, cặp mông cong vút, làn da băng cơ ngọc cốt trắng trong lộ hồng, ngọc thể run rẩy từng trận, khiến người ta nảy sinh ý nghĩ kỳ quái, cả người tản ra khí chất vũ mị. Hai người bọn họ đứng chung một chỗ tựa như Thiên Sứ cùng ma nữ, thật sự là khó có thể cự tuyệt sức hấp dẫn.
Tạ Tử Ngọc bởi vì công lực kém cỏi, nên đã sớm động tình. Gương mặt đỏ bừng của nàng thoáng như thiếu nữ động tình, mang theo vẻ ưu nhã điềm tĩnh không nói nên lời. Gió nhẹ theo ngoài cửa sổ thổi vào, kích thích mấy sợi tóc đen bên tai nàng khua lên trong gió, gió thổi khiến quần áo dính sát vào trên thân thể, hiện ra một bộ thân thể uyển chuyển, nói không hết vẻ mê người say lòng. Trông thấy bộ dạng xấu hổ của Tạ Tử Ngọc, nội tâm Hạo Thiên rung động, tiến lên ôm lấy nàng, hướng về phía đôi môi của nàng mà hôn xuống, đưa đầu lưỡi vào trong miệng Tạ Tử Ngọc quấy đảo. Gương mặt Tạ Tử Ngọc đột nhiên phả đến hơi thở nam nhân, chưa kịp làm rõ chuyện gì thì hai mảnh bờ môi đã bị dán chặt vào.
"A... A... Ngươi..."
Bị hai tay khổng võ hữu lực vờn quanh, thân thể nàng vô lực mềm nhũn ra, loại cảm giác này khiến nàng cảm động. Hai tay Hạo Thiên quả thực cầm chặt lấy bầu vú của nàng, cũng lần nữa kịch liệt dán chặt môi nàng, hạ thể căng phồng thuộc về nam nhân nóng bỏng ma sát âm hộ, cái cảm giác bị xâm phạm quen thuộc này, Tạ Tử Ngọc trong một hồi hoa mắt dần dần buông tha cho sự phản kháng.
Hạo Thiên ôn nhu cởi xuống áo lót của Tạ Tử Ngọc, khiến cho hai bầu vú được che giấu bảo thủ tức thì hiện ra. Hắn tiến một bước tấn công vào âm hộ của Tạ Tử Ngọc, tay đem quần lót cởi ra, ngón giữa xoa lấy hòn le, không đến hai cái, dâm thủy của Tạ Tử Ngọc đã chảy xuống, lúc này Tạ Tử Ngọc còn nghĩ đến việc đẩy tay hắn ra, Hạo Thiên đâu chịu, một tay cầm lấy tay nàng, một tay hướng vào chỗ sâu bên trong tấn công, hai ngón tay qua lại đút vào âm đạo, ngón cái xoa lấy hòn le, dần dần Tạ Tử Ngọc cũng thuận theo sự bài bố của hắn, hưởng thụ lấy nụ hôn và sự vuốt ve của Hạo Thiên.
Hạo Thiên vừa hôn vừa dùng tay cởi bỏ y phục của nàng, Tạ Tử Ngọc đã biến thành nửa thân trần. Hạo Thiên xem da thịt nàng kiều nộn nước nhuận sáng bóng, hai bầu vú kiên quyết đứng vững, hai hạt núm vú màu hồng, thập phần mê người, thực không tin đây là người hơn năm mươi tuổi, bởi vậy có thể thấy được, nàng bảo dưỡng giống hệt như thiếu nữ mười tám tuổi. Hạo Thiên khẽ cắn núm vú, đầu lưỡi chạy trên quầng vú, màn dạo đầu của hắn khiến Tạ Tử Ngọc cảm thấy nhụy hoa chảy ra mật ngọt, không khỏi xấu hổ không chịu nổi, hai mắt nhắm nghiền không dám mở ra.
Dưới sự nửa đẩy nửa thuận của nàng, Hạo Thiên đã cởi bỏ phòng tuyến cuối cùng là chiếc quần lót. Chỉ thấy bụng dưới nàng trơn nhẵn, trên mu lồn mập mạp sinh đầy một mảng lớn lông lồn đen nhánh, to và dài. Hạo Thiên cảm thấy rất kỳ quái nói: "Tử Ngọc tỷ tỷ, kỳ thật ngươi một chút cũng không cần tự ti, thân hình của ngươi so với nữ nhân hơn hai mươi tuổi, một điểm không kém, trái lại còn hơn một bậc."
Tạ Tử Ngọc lúc này xấu hổ không chịu nổi, làm sao nói ra lời được.
Hạo Thiên vội vàng đem mình cũng thoát cái tinh quang, một cây đại bảo bối cao cao nhếch lên, đỏ tím ánh sáng đứng thẳng trước mặt Tạ Tử Ngọc, nhìn đến mức nội tâm nàng nhảy không ngừng, trong huyệt thịt mập mạp không ngừng chảy ra nước dâm, đại bảo bối của Hạo Thiên, cao vút hiên ngang, nổi gân xanh, khiến nội tâm nàng vừa sợ lại vừa yêu. Hạo Thiên đem nàng ôm vào trong ngực, cùng nhau ngồi ở bên giường, một tay vuốt ve cặp vú đầy đặn của nàng cùng cái kia núm vú màu hồng. Cúi đầu dùng miệng ngậm lấy một hạt vú lớn khác hút, thè lưỡi ra liếm cắn, một tay chỉ cắm vào cái khe thịt nho nhỏ giữa hai mảnh âm hộ nhiều lông, béo béo mập mạp của nàng, moi móc khuấy động, dịch nhờn ẩm ướt dính trượt dính đầy tay hắn.
Tạ Tử Ngọc bị hắn sờ sữa, mút cắn núm vú và moi móc âm hộ, ba đường tấn công dưới thủ pháp tán tỉnh của hắn, khiến cho toàn thân run rẩy, mị nhãn như tơ, cặp môi đỏ mọng hơi mở ra rên rỉ thở dốc, toàn thân lửa nóng, cảm giác tê dại đau xót ngứa ngáy lan khắp toàn thân, dục hỏa như lửa đốt khó mà chịu đựng, vội vàng đè lại hai tay hắn nói: "Thiên Nhi... Ngươi ngừng tay... Ta bị ngươi làm cho khó chịu chết mất..."
"Tử Ngọc tỷ tỷ, ngươi khó chịu ở đâu vậy?"
Hạo Thiên đẩy hai tay nàng ra, tiếp tục sờ soạng.
"Ta... Mắc cỡ chết người ta rồi... Ta không có ý tứ nói đâu... Ngươi biết... còn cố ý trêu chọc ta..."
"Ngươi không nói, ta làm sao biết được? Thân yêu của ta, Tử Ngọc tỷ tỷ."
"Ngươi thực xấu lắm... Ta bị ngươi đào đến ngứa chết rồi... Ta muốn ngươi... cho ta..."
Tạ Tử Ngọc thẹn thùng đến mức nói không được nữa, một ngón tay ngọc nắm chặt lấy đại bảo bối của hắn khuấy động.
"Oa."
Thật thô thật dài, một tay đều nắm không hết, giống như một cây thiết bổng nung đỏ, vừa cứng lại vừa nóng, dọa người chết đi được. Hạo Thiên biết Tạ Tử Ngọc trước mắt, đã bị bộ kỹ xảo tán tỉnh cao siêu của mình khiêu khích đến khó có thể chịu đựng.
Vì vậy Hạo Thiên đem nàng đẩy ngã xuống giường, khiến nàng mông bự tới gần bên giường, hai tay khoác ở đùi mập mạp của nàng tách ra hai bên, chính mình thì đứng giữa hai chân nàng, làm một cái tư thế tráng hán đẩy xe, nhô lên đại bảo bối nhắm ngay nhục động màu tím hồng của nàng, phần eo vừa dùng lực, "Phụt" một tiếng, đại bảo bối chui vào tận gốc, quy đầu lớn thẳng tắp đâm lên miệng tử cung nàng.
"Ai nha... Đỉnh chết người đi được... Ta thực chịu không được... Á..."
Hạo Thiên bắt đầu biến hóa các loại phương thức đút vào, đâm đến mức Tạ Tử Ngọc vặn eo lắc mông, ưỡn lên trên dao động, trong miệng âm thanh dâm đãng hừ gọi, dâm thủy như đê vỡ, không ngừng tuôn ra ngoài, theo khe đít một giọt một giọt chảy tới trên mặt đất.
"A... Ngươi hại chết ta rồi... Tốt Thiên Nhi... Ai nha... Ta muốn tiết..."
Tiếng kêu của nàng càng lúc càng lớn, nước dâm càng chảy càng nhiều, toàn thân run rẩy, mị nhãn nửa mở nửa khép, mồ hôi ẩm ướt đầy toàn thân, mặt đỏ bừng dáng vẻ khêu gợi, cặp mông trắng thực tế tuyết trắng không ngừng lắc lư ưỡn lên nghênh hợp hắn đút vào.
Hạo Thiên cúi đầu nhìn xem đại bảo bối của mình ở trong âm hộ, ra ra vào vào đút vào lúc, hai mảnh mép lồn lớn nhiều lông đầy đặn của nàng, và hai mảnh mép lồn nhỏ màu tím hồng, theo đại bảo bối đút vào, nhảy ra rút vào, thật sự là sướng đến cực kỳ. Lại nhìn nàng mặt hàm xuân, mắt bắn dục diễm, cái dáng vẻ tao mị dâm đãng kia, không thể tưởng được vị Tử Ngọc tỷ tỷ này, thật đúng là khiến chính mình tiêu hồn thực cốt, mê người cực kỳ. Hạo Thiên thấy tâm thần kích động, đại bảo bối tại trong huyệt thịt mập mạp của nàng mãnh liệt đút vào, lại lật lại quấy, lại đỉnh lại mài, đâm đến nàng kêu to.
"Tốt Thiên Nhi... Tiểu quai quai... Ta bị ngươi đâm... đâm chết rồi... Ngươi thật lợi hại... Đâm ta... thật thoải mái... Hảo thống khoái... Ta... A... Ta... lại tiết... Ờ..."
Một cỗ nhiệt dịch bay thẳng đến quy đầu, ngay sau đó miệng tử cung cắn lấy quy đầu lớn của hắn vừa co lại, mãnh liệt hút, mãnh liệt mút, khiến Hạo Thiên thoải mái đến mức thiếu chút nữa muốn xuất tinh. Hắn vội vàng ổn định tâm tình kích động, đình chỉ đút vào, đem quy đầu lớn chăm chú đính trụ hoa tâm của nàng, hưởng thụ cái tư vị hoa tâm hút đó.
Tạ Tử Ngọc đã tiết mấy lần, toàn thân cũng mềm liệt xuống, ngoại trừ thở gấp từng hơi lớn, nhắm chặt hai mắt lẳng lặng nằm bất động, nhưng miệng tử cung nàng vẫn còn mút lấy cái quy đầu lớn kia. Thân thể Hạo Thiên mặc dù không động nữa, thế nhưng quy đầu bị đỉnh chặt vào hoa tâm được hút đến thống khoái phi phàm. Tạ Tử Ngọc chậm rãi mở hai mắt ra, cảm thấy đại bảo bối của hắn vừa nóng lại vừa cứng cắm vào trong huyệt thịt mập mạp của chính mình, tràn đầy, trướng căng.
Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, dùng đôi mắt kiều mỵ hàm xuân, nhìn chăm chú Hạo Thiên sau đó nói: "Tiểu tâm can... Ngươi sao lại lợi hại như vậy... Ta thiếu chút nữa chết trong tay ngươi... Ngươi còn chưa xuất tinh à... Thực dọa chết người... Ngươi đâm ta thật thoải mái... Ngươi thực là tâm can bảo bối của ta... Ta thực yêu ngươi chết mất... Tiểu quai quai..."
"Tử Ngọc tỷ tỷ, ngươi thống khoái rồi, nhưng bảo bối của ta trướng đến khó chịu chết mất."
Dục hỏa của Hạo Thiên sắp đến đỉnh, cần gấp một hồi đút vào nữa, vì vậy lại bắt đầu hăng hái động bờ mông đút vào.
Tạ Tử Ngọc ra vẻ kỹ nữ đong đưa, giọng dịu dàng gấp gáp nói: "Tiểu bảo bối... Ngươi rút ra trước... cho Tử Ngọc tỷ tỷ của ngươi nghỉ ngơi một hồi..."
Vì vậy Hạo Thiên đem đại bảo bối rút ra, ngửa người nằm trên giường, đại bảo bối một trụ kình thiên đứng thẳng.
Tạ Tử Ngọc nghỉ ngơi một hồi, cúi người trên bụng eo của hắn, dùng một bàn tay ngọc nhẹ nhàng cầm chặt bảo bối to lớn của hắn, dạng chân trên bụng dưới của Hạo Thiên, tay ngọc nắm lấy đại bảo bối, nhắm ngay huyệt thịt mập mạp của chính mình, liên tục ngồi xuống vài cái mới khiến đại bảo bối hoàn toàn cắm vào đến cùng, khiến lồn nàng bị trướng đến tràn đầy, không còn một điểm khe hở, mới thở dài một hơi, trong miệng giọng dịu dàng kêu lên: "Ai nha... Ghê gớm thật... Thực trướng... Ờ..."
Mông trắng bắt đầu từ từ ưỡn lên xuống sáo động.
"Tiểu trượng phu của ta... Nha... Ngươi thực... thật muốn mạng của Tử Ngọc tỷ tỷ ngươi rồi... A."
Nàng ép xuống thân thể mềm mại, dùng một đôi vú lớn đầy đặn tại trên lồng ngực Lăng Phong văn vê nhè nhẹ, hai tay ôm chặt Hạo Thiên. Đem cặp môi đỏ mọng như hạt mưa hôn lên miệng, mắt, mũi, hai gò má của hắn, cặp mông trắng to rộng bên dưới sáo động, tả hữu lắc lư, trước sau ma sát, mỗi lần đều khiến quy đầu lớn của hắn, đụng vào hoa tâm của mình.
"Tử Ngọc tỷ tỷ... A... Sảng khoái a... Cái huyệt thịt mập mạp của ngươi... hoa tâm... ma sát ta sảng khoái quá... Nhanh... nhanh thêm chút nữa... Đẹp quá nha... Vô Song tỷ tỷ..."
Hạo Thiên cũng bị hoa tâm của nàng hút đến nghiền nát mà hét lớn lên.
Mông bự của Tạ Tử Ngọc càng lúc càng nhanh, càng mài càng nhanh, nóng vội thở gấp, mồ hôi đầy người như mưa to không ngừng, một đôi vú lớn đầy đặn cao thấp tả hữu lay động, run rẩy, đẹp mắt cực kỳ. Hạo Thiên thấy hai mắt bốc hỏa, hai tay hướng lên duỗi ra, nắm chặt vuốt ve. Đôi vú lớn và núm vú to của Tạ Tử Ngọc, lại bị hắn một phen vuốt ve, sự ngượng ngùng kích thích nàng càng là dục hỏa phấn khởi, liều mạng sáo động, lắc lư thân thể mềm mại, lại rung động lại run, thở gấp thở gấp.
"Ai... Tốt Thiên Nhi... Ta... chịu không được á... Thân ngoan ngoãn... Ta... lỗ lồn muốn tiết... lại muốn tiết cho đại bảo bối... Nha..."
Một cỗ nhiệt dịch lại bay thẳng mà đi, nàng lại tiết, thân thể mềm mại khẽ cong, nằm trên người Hạo Thiên hôn mê bất động.
Hạo Thiên đang cảm thấy đại bảo bối sướng mỹ vô cùng thì đột nhiên dừng lại, khiến hắn khó có thể chịu được, vội vàng ôm Tạ Tử Ngọc, một cái xoay người lớn, đem thân thể xinh đẹp của nàng áp tại dưới thân mình, hai tay bắt lấy hai bầu vú lớn, đem đại bảo bối còn đang cắm ở trong huyệt thịt mập mạp hung hăng quất mạnh. Tạ Tử Ngọc liền tiết mấy lần, lúc này đã tê liệt trên giường, tứ chi bủn rủn vô lực buồn ngủ, bị đại bảo bối một hồi tấn công mạnh, lại ung dung tỉnh lại.
"Tốt Thiên Nhi... Nhanh... Dùng sức cắm vào... Ờ... Tốt... Đẹp quá... Bảo bối cháu trai... cho ta... A... Dùng sức..."
Hạo Thiên trông thấy Tạ Tử Ngọc lộ ra dáng vẻ dâm đãng như thế, càng thêm ra sức đỉnh đưa, mồ hôi lớn như hạt đậu từ hai má chảy xuống. Hạn hán đã lâu gặp mưa rào, Tạ Tử Ngọc hiển lộ ra si mê dâm thái, ngón tay thật sâu cắm vào làn da Lăng Phong.
"Ai nha... Tốt Thiên Nhi... Ta... rốt cuộc chịu không được... Á... Ngươi sao còn không xuất tinh... Ta thực ăn không tiêu... Van cầu ngươi... con ngoan... tiểu tâm can... nhanh bắn cho ta... A... bằng không thì lồn của ta muốn... muốn cho ngươi đụng... đụng vỡ... đụng xuyên qua... Ta thực... thực chịu không được á..."
"Tử Ngọc tỷ tỷ... nhanh động nha... Ta muốn tiết... nhanh..."
Tạ Tử Ngọc cảm giác trong huyệt thịt mập mạp, đầu đại bảo bối đang mãnh liệt trướng lên, nàng là người từng trải, biết rõ Hạo Thiên cũng sắp đạt tới cao trào, chỉ phải miễn cưỡng vặn vẹo mông bự, cùng sử dụng lực thịt khiến huyệt thịt mập mạp từng hiệp từng hiệp, kẹp lấy quy đầu lớn của hắn.
"A... Tử Ngọc tỷ tỷ... Ta... ta bắn..."
Hạo Thiên cảm thấy trong một chớp mắt, toàn thân như nổ tung, thịt nát xương tan không biết phiêu hướng phương nào. Tạ Tử Ngọc càng là hơi thở mong manh hồn phiêu phách tán, hai người đều hồn du vũ trụ. Cả hai đều đã đạt tới cực hạn của nhiệt tình, đỉnh phong của tính dục, chết lặng ôm chặt lấy nhau, chân giao nhau, miệng kề nhau, tính khí tương liên, toàn thân còn không ngừng run rẩy.
Qua một hồi lâu, Tạ Tử Ngọc mới thở dài một hơi nói: "Tốt Thiên Nhi, ngươi thật là lợi hại... Tử Ngọc tỷ tỷ của ngươi thiếu chút nữa chết trong tay ngươi..."
Hạo Thiên cười nói: "Tử Ngọc tỷ tỷ, khoái hoạt sao?"
"Ừm, quá viên mãn, quá thống khoái..."
Bên cạnh, Hồ Tĩnh Di bởi vì xuân dược, hơn nữa đã xem một hồi sống Xuân cung, mặt đã trở nên ửng đỏ, toàn thân nóng hổi, nhưng vẫn khống chế được chính mình. Hạo Thiên nhìn xem bộ dạng của Hồ Tĩnh Di lúc này, biết rõ nếu không giúp nàng giải độc thì nàng xong rồi, vội vàng nói với Tạ Tử Ngọc trong ngực: "Tử Ngọc tỷ tỷ, ngươi nghỉ ngơi trước một chốc, chờ ta đem độc của Tĩnh Di tỷ tỷ giải rồi, chúng ta lại cẩn thận nói chuyện tâm tình." Nói xong liền nhào về phía Hồ Tĩnh Di.
Hạo Thiên nằm rạp người xuống, tiện tay nhổ cây trâm ngọc phi phượng trong búi tóc của Hồ Tĩnh Di, ném qua một bên, tùy ý mái tóc mây của nàng như thác nước xõa xuống. Hắn ngửi mùi thơm cơ thể thanh nhã chỉ riêng Hồ Tĩnh Di mới có, nhìn xem khuôn mặt thanh tú thoát tục, tư sắc tuyệt mỹ, thân thể thướt tha, ngọc thể thon thả cân xứng, da thịt trắng nõn ôn nhuận, ngón tay dài nhọn ôn nhu, cùng với mái tóc như mây như thác nước tán loạn sau khi bị rút trâm ngọc, hết thảy đều kích thích thú tính đang dâng cao của nam nhân. Hạo Thiên vội vàng dùng hai tay xâm nhập vào thân thể mỹ diệu linh lung của Hồ Tĩnh Di, dọc theo đường cong mê người mà chạy loạn.
Hồ Tĩnh Di lúc này tuy chỉ còn một chút ý thức, nhưng nàng không thể không thừa nhận rằng mình thực sự cảm thấy phi thường thoải mái, toàn thân tựa như phiêu phù trong mây mù, một loại cảm giác ôn hòa ướt át trải rộng cả người, tựa như cảm giác lúc tắm suối nước nóng, cái loại cảm giác này tựa như...
Dưới sự trêu chọc của Hạo Thiên, tu vi mấy chục năm của Hồ Tĩnh Di lúc này lại không thể tự động điều khiển, cũng biết thủ đoạn của Hạo Thiên lợi hại đến mức nào. Kỳ thật thủ đoạn của hắn sờ mó thập phần chú ý, lực đạo chợt nhẹ chợt nặng, nhẹ như lông vũ dính môi, nặng như chim non mổ cây, cảm giác tựa như mát xa, chỗ bất đồng chính là, loại vuốt ve này cực kỳ khiêu khích, chuyên sờ hướng những nơi nữ tính không muốn bị người sờ nhất lại muốn bị người động vào nhất.
Hồ Tĩnh Di từ khi phụ thân của Tần Thiên qua đời, vẫn luôn dốc lòng tu đạo, đối với chuyện nam nữ, đã là nhiều năm chưa từng trải qua. Mười mấy năm qua chưa từng bị người như vậy sờ qua, một loại cảm giác tê dại vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm trải rộng toàn thân, nàng không phải từ trong viên đá bỗng xuất hiện, nàng cũng là nữ nhân, một nữ nhân có sinh lý bình thường, cứ việc nàng lợi dụng thanh tu để cự tuyệt dục vọng, thế nhưng dục vọng cũng không phải là thứ nàng có thể khống chế.
Khi Hạo Thiên toàn lực tiến hành khiêu khích nàng, một ít phản ứng sinh lý tự nhiên trên thân thể nữ tính của Hồ Tĩnh Di liền hiển lộ ra, hơn nữa còn có xuân dược thúc hóa, lúc này nàng chỉ cảm thấy mơ mơ màng màng, như rơi vào trong sương mù dày đặc, "A..."
Đó là một cái rên rỉ của nữ nhân đối với dục vọng, một tiếng rên rỉ không kìm lòng được.
Điều khiến Hồ Tĩnh Di không thể tin vào chính mình chính là, mình cứ như vậy mà rên rỉ ra, hơn nữa thanh âm lại dâm đãng như vậy, đây là điều nàng trước kia chưa từng nghĩ tới. Hai bàn tay to của Hạo Thiên theo cổ trắng của Hồ Tĩnh Di tiến vào trong nội y, tùy ý xoa nắn trong quần áo thơm ngát của nàng, nơi xúc tu chạm đến là từng tấc da ngọc tuyết kiều nộn mịn màng như tơ lụa trắng nõn. Cách chiếc áo ngực mỏng manh, hắn dâm tục tập kích lên đôi nhũ phong kiều diễm non mềm kia, tùy ý vỗ về chơi đùa, xoa nắn...
Hồ Tĩnh Di vừa thẹn lại vừa sợ, hai mắt nhắm chặt, ngọc thể kiều diễm liều chết phản kháng... Nhưng lúc này nàng làm sao có thể rung chuyển? Dưới sự vuốt ve xoa nắn ôn nhu nhưng lại tràn ngập khiêu khích của Hạo Thiên, gương mặt phấn mắc cỡ đỏ bừng, bị đôi tay tùy ý chà đạp đùa bỡn đến từng đợt bủn rủn. Hạo Thiên dùng một loại ánh mắt mê đắm quét qua ngọc thể mềm mại của nàng: Mái tóc dài đen nhánh mềm mại như thác nước bay ra sau lưng, tư thái thon thả kiều diễm mà mềm mại, da thịt băng thanh ngọc khiết ôn nhuận bóng loáng. Chỉ thấy dung nhan tuyệt lệ khuynh quốc khuynh thành xấu hổ mang sợ, giống như hoa đào đẫm sương, càng thêm kiều diễm.
"Quả thực chính là ân huệ hoàn mỹ của Thượng Thiên!"
Hạo Thiên nhịn không được lòng say thần dao động, tiếp tục vươn hai tay.
Chỉ nghe "Xoẹt, xoẹt" vài tiếng, quần áo trên người Hồ Tĩnh Di tính cả quần lót bị cùng nhau thô bạo xé toạc, chỉ còn lại một kiện áo ngực tuyết trắng mỏng manh vẫn còn miễn cưỡng che đậy thân thể phấn nộn kia.
"A..."
Hồ Tĩnh Di kinh hô không thôi.
Hạo Thiên nở một nụ cười mê người, hai tay chế trụ thân thể Hồ Tĩnh Di, hai tay vòng ra sau lưng cởi bỏ khuy áo ngực. Một tiếng vang nhỏ, khuy áo được cởi ra, tia che đậy cuối cùng trên người Hồ Tĩnh Di rốt cục cũng bị gỡ xuống, chỉ thấy một thân thể phấn điêu ngọc mài, óng ánh ngọc nhuận triệt để khỏa thân trình diện trước mắt. Hai ngọn núi thoát khỏi sự trói buộc của áo lót càng thêm kiên quyết vươn về phía trước, như là tác phẩm nghệ thuật bằng bạch ngọc Hán được điêu khắc xảo đoạt thiên công, dưới ánh đèn hôn ám chiếu rọi ra ánh sáng xanh ngọc lờ mờ.
"Không muốn..."
Bị Hạo Thiên ôn nhu lột sạch kiều thể, Hồ Tĩnh Di rốt cục tuyệt vọng rên rỉ một tiếng.
Hạo Thiên cúi đầu xuống, cười nói với nàng: "Ta nghe nói hai chân ngươi khỏe mạnh hữu lực, hôm nay ta đột nhiên nghĩ ra một biện pháp tốt, cho ngươi hoàn toàn mê say trong thế giới tình ái."
Kỳ thật Hạo Thiên làm gì có nghe nói chuyện như vậy, bất quá trong suy nghĩ của hắn, người luyện võ thì công phu chân cẳng nhất định không kém. Hắn nói xong, đem quần áo vừa giật xuống từ người Hồ Tĩnh Di trói chặt cổ tay và mắt cá chân của nàng đang nằm trên giường. Trong chốc lát, Hồ Tĩnh Di cứ như vậy thân bất do kỷ hiện lên hình chữ đại bị trói buộc trên giường.
Hồ Tĩnh Di từ lúc chào đời tới nay, làm sao bị người ta xoay sở như thế, không khỏi vừa thẹn vừa giận, cố gắng giãy dụa, nhưng lại hết lần này đến lần khác toàn thân vô lực, nội tâm quýnh lên, khí huyết công tâm, hai gò má không khỏi nổi lên một mảnh sắc đào hồng, làm nổi bật làn da như tuyết, càng lộ ra vẻ tươi đẹp vô cùng.
Hạo Thiên nhìn cảnh tượng trước mắt không khỏi có chút ngẩn người, mình tựa như mê muội, đối với mỹ nhân trước mắt có một loại ham muốn chiếm hữu gần như điên cuồng, không chỉ như thế, còn muốn dùng thủ đoạn thoải mái nhất để chiếm nàng làm của riêng.
Khoảnh khắc Hồ Tĩnh Di bị trói chặt, cái loại đắc ý đó quyết không phải ngôn ngữ có thể biểu đạt, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, hắn lại có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu, sự hưng phấn quá độ khiến hắn có chút không biết làm sao.
Hắn mỉm cười nhìn Hồ Tĩnh Di, dừng ở đôi mắt nhắm chặt của nàng, trong lúc đó vươn tay ra, sờ một cái lên đôi vú đầy đặn ngạo nghễ ưỡn lên của nàng, Hồ Tĩnh Di một loại cảm giác chưa bao giờ có từ bộ ngực truyền tới, nhịn không được kinh hô nghẹn ngào, thân thể mềm mại run lên, Hạo Thiên lui về vị trí ban đầu hảo hảo thưởng thức hai ngọn núi hoàn mỹ cao nhọn của nàng, cũng vì thế mà mê muội không thôi, hai bầu vú hoàn mỹ trên thân thể xinh đẹp của nàng ngạo nghễ đứng thẳng, hình tròn hoàn mỹ tăng thêm đậu đỏ cao nhọn, phối hợp với da thịt màu ngà sữa, quả thực chính là nghệ thuật nhân thể đẹp nhất.
Lăng Phong biết rõ, loại thục phụ lâu chưa từng có chuyện nam nữ như Hồ Tĩnh Di, đang ở vào tuổi như lang như hổ, nhiều năm qua chưa bao giờ bị người chạm qua thân thể, đột nhiên lọt vào sự khiêu khích của chính mình, phản ứng chỉ biết so với người thường càng thêm kịch liệt.
"Van cầu ngươi... Để cho ta chết đi... Ta không thể làm như vậy..."
Một tia thanh minh còn sót lại trong mắt Hồ Tĩnh Di làm cho nàng rốt cục hay vẫn là nhịn không được run rẩy môi anh đào, khuất nhục cầu xin, trong tuyệt vọng càng lộ ra vẻ sở sở động lòng người. Nhìn xem đôi mắt hạnh của Hồ Tĩnh Di lấp lánh lệ quang, trong ánh mắt tràn đầy cầu khẩn, càng kích thích dục diễm đang tăng vọt của Hạo Thiên.
"Để một mỹ nhân như ngươi chết trước mặt ta, chẳng phải là phí của trời sao? Ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ cứu ngươi!"
Không để ý đến lời cầu khẩn đau khổ của Hồ Tĩnh Di, Hạo Thiên dò tay nắm chặt hai ngọn núi yên hồng ngọc nhuận của nàng, tham lam vuốt ve đùa bỡn lên...
"Không muốn a, ngươi buông tay..."
Thân thể mềm mại của Hồ Tĩnh Di run lên, bủn rủn xuống, hai giọt nước mắt theo gương mặt chảy xuống. Nàng dùng ánh mắt kinh dị biểu đạt sự nghi ngờ của mình, nàng chỉ có thể nhìn chăm chú lên hắn. Bởi vì vừa khiếp sợ vừa đau mà kinh hô, Hạo Thiên nhìn xem hai con ngươi của Hồ Tĩnh Di lộ ra biểu lộ giật mình, nội tâm tràn đầy dục vọng chinh phục, thân thể Hồ Tĩnh Di đã phản bội ý chí của nàng, hắn phát hiện hai bầu vú của nàng so với vừa rồi cứng hơn, lớn hơn.
"A..."
Hồ Tĩnh Di bị làm cho mặt đỏ ửng, tuy biết rõ ngàn vạn lần không nên, nhưng dưới sự trêu chọc thúc ép lần nữa của Hạo Thiên, lại không cách nào khống chế được chính mình, "A... A..." mà ưm, thanh âm mang chút run rẩy.
Hạo Thiên ngồi xổm xuống, bắt đầu vuốt ve chân của Hồ Tĩnh Di. Dáng người Hồ Tĩnh Di cực cao, nếu dùng ánh mắt người hiện tại để cân nhắc, nàng tối thiểu cao trên 1m75, đôi chân thon dài mảnh khảnh của nàng, quả thực chính là sự hấp dẫn trí mạng đối với nam nhân. Hai chân nàng trắng tích và khỏe đẹp cân đối, mặc dù chỉ là nhìn xem, cũng là một loại hưởng thụ vô tận, huống chi là sờ. Hạo Thiên một đường mò xuống, chỉ cảm thấy nơi xúc tu chạm đến trơn vô cùng, cái loại cảm giác thoải mái đó, thật sự không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, hắn vuốt bắp chân của Hồ Tĩnh Di, ánh mắt lại tiếp tục dao động xuống, khi hắn chứng kiến một bàn chân đẹp của Hồ Tĩnh Di, không khỏi ngẩn ngơ, chỉ thấy một bàn chân như ngọc trắng thiên tú hiện ra trước mắt hắn, ngón chân dài nhỏ, mu bàn chân cong lên, lòng bàn chân là màu phấn hồng, cả bàn chân mỹ lệ tựa như được điêu khắc từ ngọc thạch, không khỏi tán thưởng vẻ đẹp tạo vật của tạo hóa, nói với nàng: "Phu nhân, đây là bàn chân đẹp nhất ta từng thấy."
Hồ Tĩnh Di cảm giác mình bị Hạo Thiên mò đến toàn thân run lên, lại tuyệt không cảm thấy khó chịu, thậm chí có chút thoải mái, nàng đối với việc mình bị ngược đãi mà vẫn có cảm giác thoải mái lại vừa giật mình vừa xấu hổ.
Theo phản ứng trên cơ thể kiều diễm của Hồ Tĩnh Di, Hạo Thiên thủy chung kiên trì quan điểm của mình, cứ việc hơn mười năm nay Hồ Tĩnh Di thanh tâm quả dục, thủ thân như ngọc, nhưng điều này không có nghĩa là nàng không hề có tính dục, trái lại chính là tính dục phi thường mãnh liệt. Nàng dù sao cũng là một nữ nhân thành thục đã sinh con, hơn nữa đang ở độ tuổi như lang như hổ, nếu như nói nàng không cần nam nhân an ủi về mặt sinh lý, quả thực chính là nói dối gạt người. Chỉ là nhiều năm qua, nàng vẫn luôn dùng một loại tâm tính cầu đạo để áp chế dục vọng của mình, ý đồ để cho chính mình biến thành một nữ nhân thanh tâm quả dục. Giờ phút này, dục vọng trong cơ thể nàng đang từng bước một bị Hạo Thiên kích phát.
Hạo Thiên có thể cảm giác được thân thể sư mẫu Ngọc Linh Lung đang có chút run rẩy, cười nói: "Hiện tại ngươi còn kiên trì phản kháng? Vẫn kiên trì thanh tu của mình?"
Hắn xoa nắn chân ngọc của Hồ Tĩnh Di, một lát sau, dừng lại, quay người lại đến phía sau nàng, bắt đầu thưởng thức cặp mông đẹp của nàng.
Nếu như nói vú của Hồ Tĩnh Di là xinh đẹp, như vậy cặp mông đẹp của nàng khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả, cái cặp mông đẹp xinh đẹp, bóng loáng, mượt mà, đầy đặn, trắng ngà kia, là như thế đầy đặn, mượt mà, một khe sâu như có dòng suối xuyên qua chính giữa, đem cặp mông đẹp của nàng hoàn mỹ phân thành hai nửa, mà trong khe sâu đó, chính là nơi hấp dẫn người ta lâm vào dâm dục.
Dục hỏa của Hạo Thiên bốc lên, hắn đã toàn thân trần trụi, Hồ Tĩnh Di đã không thể dùng kinh hô để hình dung tâm tình của mình. Hạo Thiên lại không nóng nảy, chỉ là dò miệng bắt lấy môi anh đào của Hồ Tĩnh Di.
"Ưm..."
Giữa đôi môi anh đào non mềm đỏ tươi không nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ tuyệt vọng mà ngượng ngùng, đôi môi thuần khiết của Hồ Tĩnh Di không chỗ trốn tránh.
Hạo Thiên cường ngạnh dán bờ môi lên cặp môi đỏ mọng tươi mới của Hồ Tĩnh Di, kịch liệt mà tham lam tấn công. Sự chống cự của nàng dần dần yếu bớt, trong lúc bất tri bất giác đã bị áp bức thành trạng thái hoàn toàn thuận theo. Nàng bất lực run rẩy, sự rụt rè sâu trong thân thể đang dần sụp đổ trong cảm giác xấu hổ.
Hồ Tĩnh Di đóng chặt hai con ngươi, lông mi xinh đẹp run nhè nhẹ, dưới sự bức bách của Hạo Thiên, hé mở môi anh đào, lộ ra chiếc lưỡi thơm tho xinh xắn. Tùy ý hắn tham lam mút lấy đầu lưỡi mềm mại của mình, nàng run rẩy nuốt vào nước bọt Hạo Thiên đưa tới. Hạo Thiên dùng đầu lưỡi của mình, tùy ý công kích chiếc lưỡi thơm tho của nàng, Hồ Tĩnh Di không tự giác rên rỉ ra, giống như toàn bộ cảm giác đều tập trung trên đầu lưỡi. Chiếc lưỡi thơm tho của nàng bị mãnh liệt hấp dẫn, quấn lấy nhau, dần dần biến thành nụ hôn sâu. Hạo Thiên cưỡng gian đôi môi anh đào của mỹ nữ này, thưởng thức sự tranh cự thẹn thùng khi bị ép hôn, liền nước bọt ngọt ngào cũng thỏa thích hấp thụ.
Ngọc thể tiêm mỹ thon dài, mềm mại không xương dưới thân Hạo Thiên bất lực vặn vẹo, giãy dụa, dưới sức nặng càng ngày càng bủn rủn vô lực. Nội tâm tuy đang tuyệt vọng la lên, ngọc thể trần trụi vẫn không cam lòng chống cự, nhưng sự phản kháng của Hồ Tĩnh Di càng ngày càng mềm yếu, càng ngày càng không có lòng tin.
Hạo Thiên sớm đã bị sắc đẹp mê người của tiên tử xinh đẹp này kích thích đến hai mắt đỏ lên, Hồ Tĩnh Di đã bắt đầu dấy lên dục hỏa, hắn biết rõ hết thảy đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn muốn bắt đầu hành trình mới của cuộc đời nàng...
Thân thể Hồ Tĩnh Di không ngừng đong đưa, khi đầu nàng loạn động, mái tóc nàng bay tứ phía, cặp mông nàng không ngừng lay động, thịt mông nàng nhanh chóng khép lại mở ra, hai bầu vú nàng không ngừng lắc lư, mặt nàng phảng phất như đeo lên mặt nạ màu hồng, bộ dạng dâm đãng mà xinh đẹp của nàng lại kịch liệt như thế...
Hạo Thiên cởi bỏ quần áo buộc chặt Hồ Tĩnh Di, buông ra tứ chi của nàng, hai tay ôm lấy nàng, động thân nhắm ngay nàng, Hồ Tĩnh Di cảm giác sâu sắc xấu hổ, nàng biết rõ kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, nàng muốn phản kháng, nhưng không làm nên chuyện gì, cuối cùng bị nam căn của Hạo Thiên đỉnh tiến vào thế giới ôn nhu của chính mình.
Tiến vào.
Trực tiếp nhất, đơn giản nhất tiến vào...
Điên cuồng nhất, hung mãnh nhất tiến vào...
"A..."
Mái tóc Hồ Tĩnh Di rối tung, cắn chặt môi, khuôn mặt tuấn tú mắc cỡ đỏ bừng; hai vai mượt mà run nhè nhẹ; mỗi một lần tiến vào của Hạo Thiên đều khiến nàng cảm thấy một hồi đau đớn. Có thể thời gian dần qua, Hồ Tĩnh Di cảm thấy thân thể mình bắt đầu từng đợt nóng lên, phát nhiệt, hơn nữa lại bắt đầu trở nên ướt át.
Hồ Tĩnh Di bắt đầu cảm thấy Hạo Thiên chính là một bộ phận trong tánh mạng của mình, không còn là lạnh như băng, mất thăng bằng, mà dường như trở nên có co dãn, ôn hòa, mỗi lần co rúm đều khiến nội tâm Hồ Tĩnh Di run lên, trong thân thể cảm thấy phi thường trướng, phi thường thoải mái.
Nàng toàn thân bắt đầu nóng lên, mặt bắt đầu phát sốt, dưới thân thể càng ngày càng ẩm ướt, thân thể cũng theo động tác của Lăng Phong mà run nhè nhẹ.
Hồ Tĩnh Di từ từ nhắm hai mắt, cắn chặt bờ môi, cố gắng không để mình làm ra biểu hiện dâm đãng.
Hạo Thiên thấy nàng như thế, càng nhanh hơn phụ giúp kim mã bộ pháp. Cứ như vậy, động tác càng lúc càng nhanh.
"A..."
Sự nhẫn nại của Hồ Tĩnh Di cuối cùng đã tới cực hạn.
Hai đùi tuyết trắng của nàng dán chặt lấy Hạo Thiên dùng sức cọ xát; thân thể đầy đặn kịch liệt giãy dụa; nàng dốc sức liều mạng quơ đầu, trong miệng lớn tiếng "A —— a ——" rên rỉ, hoang hồng phun trào như núi lửa dung nham bộc phát cuồng phun, theo đùi thẳng chảy xuống.
Hạo Thiên hắc hắc cười tà hai tiếng, bỗng nhiên ngừng lại, Hồ Tĩnh Di chính đang lâm vào điên cuồng dâm đãng, đột nhiên cảm thấy Hạo Thiên dừng lại bất động, nàng hét lên một tiếng, không kìm lòng được mà gọi hô: "Nhanh, nhanh, đừng dừng lại!"
Hạo Thiên cười tà nói: "Ngài đang nói gì vậy, ta nghe không quá rõ ràng."
Lúc này trong đầu Hồ Tĩnh Di trống rỗng, căn bản không nghe được người chung quanh nói chuyện.
Nàng điên cuồng lắc mông, dùng sức cọ qua cọ lại vào Hạo Thiên, từ từ nhắm hai mắt, vô ý thức kêu: "Đừng dừng lại, nhanh, nhanh trừu, cắm vào ta..."
Hạo Thiên cười ha ha nói: "Cẩn tuân ý chỉ của phu nhân!"
Dứt lời lại mãnh liệt trùng kích.
Hồ Tĩnh Di tiếp tục cuồng loạn giãy dụa trên người Hạo Thiên. Bỗng nhiên, nàng hét lên một tiếng, cả người thoáng một phát trở nên cứng ngắc, toàn thân cuồng tiết ra, ngay sau đó thân thể trần truồng của nàng thoáng một phát lại mềm nhũn co quắp ngã xuống giường.
Hạo Thiên ôm lấy Hồ Tĩnh Di, vuốt tóc nàng, nâng đầu nàng lên nói: "Tĩnh Di tỷ tỷ, thế nào rồi? Thoải mái chưa?"
Hồ Tĩnh Di lúc này mới dần dần tỉnh táo lại từ trong cao trào, nàng nghe thấy Hạo Thiên, cúi đầu xem xét chất lỏng cuồng tiết ra từ cơ thể mình chảy đầy cả giường, cuối cùng mới minh bạch mình vừa rồi đã làm những gì, nàng thống khổ nhắm nghiền hai mắt, trong lúc đó, Hồ Tĩnh Di chỉ cảm thấy một hồi trời đất quay cuồng, thân hình giống như bị một đạo sét đánh thủng, một hồi run rẩy, trong đầu "Ông" một tiếng, sau đó trống rỗng, không không đãng đãng.
Cao trào vừa rồi, hoàn toàn phá hủy ý chí của nàng.
Hồ Tĩnh Di mờ mịt nhìn Hạo Thiên, trong mắt tràn đầy sương mù, Hạo Thiên nâng mặt Hồ Tĩnh Di lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của nàng.
Trải qua một đoạn tĩnh lặng thật dài, Hồ Tĩnh Di chậm rãi hé miệng: "Ngươi quả thực chính là ác ma ta thiếu nợ từ đời trước!"
Hạo Thiên nở nụ cười, chỉ nghe hắn mỉm cười mà nói: "Vậy sao? Ngươi có lẽ nên nghĩ như vậy sẽ vui vẻ hơn, ta đời trước thiếu ngươi, cho nên đời này trở lại tìm ngươi, ta muốn ngươi làm nương tử của ta, từ nay về sau, ta muốn mỗi một ngày đều trả món nợ kiếp trước thiếu ngươi, kỳ thật mỗi ngày như vậy, ta rất mệt a... Ngươi cũng không phải không biết, người ta thiếu nợ rất nhiều rất nhiều!"
"Ngươi... Ngươi bại hoại!"
Hồ Tĩnh Di mắc cỡ đỏ mặt, trong khoảng thời gian ngắn, cũng không biết phải làm sao!
Lúc này nàng nói với Hạo Thiên: "Tiểu Thiên, hôm nay ta cùng Tử Ngọc đều là nữ nhân của ngươi rồi, ngươi phải đối xử tốt với chúng ta." Hạo Thiên vội vàng ôm hai nữ nhân nói: "Yên tâm đi, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với hai vị tỷ tỷ." Hai nữ nhân nghe được câu trả lời của Hạo Thiên, thoả mãn cười với hắn, sau đó ba người ôm nhau ngủ.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất