Chương 4
Chị ấy không hề trả lời vào trọng tâm, vẫn dùng cái giọng điệu trêu chọc như mọi khi.
"Này, đừng có tùy tiện đùn đẩy công việc của mình cho người khác chứ! Hơn nữa, một pháp sư như chị kiểm soát mấy vật vô tri vô giác chẳng phải dễ như trở bàn tay sao!"
"Ồ? Vậy em đoán xem là tại sao nào~ Hì hì~"
Chân mày Lisa khẽ nhíu lại.
Sau một thoáng thay đổi biểu cảm rất nhỏ ấy, cô ấy lại nở nụ cười dịu dàng như thường ngày.
"Nếu em mà biết thì đã chẳng rảnh rỗi đi hỏi chị rồi..."
Tôi nhạy bén bắt trọn khoảnh khắc thay đổi biểu cảm chưa từng có của cô ấy, điều đó lại càng khiến đầu óc tôi thêm phần hoang mang.
"Hóa ra là muốn tìm hiểu về chị nhiều hơn một chút sao? Hửm?"
Cô ấy đá quả bóng trách nhiệm ngược trở lại, giờ tôi lại biến thành kẻ bị chất vấn.
Đánh hơi thấy một mùi nguy hiểm thoảng qua, tôi lập tức bày ra bộ mặt cười cợt nhả nhớn nhác như mọi khi, thuận theo logic của cô ấy mà nói tiếp:
"Vâng ạ. Em muốn biết nhiều hơn về chuyện của bà chị xinh đẹp này."
"Quá khứ của chị à... Ừm... Nhưng hôm nay chị lại hơi mệt rồi."
Cô ấy ngáp một cái, rõ ràng là muốn đuổi khéo tôi đi. Chắc cô ấy biết chủ đề mở ra ngày hôm nay sẽ không giúp cô ấy chiếm được chút hời nào từ tôi nữa.
"Nhưng mà tấm lòng này của em, người làm chị đây vẫn vui lắm."
Cô ấy nở nụ cười đầy vẻ hân hoan.
Diễn sâu thật đấy!
Đúng là gừng càng già càng cay mà, chị Lisa!
"Dù sao thì chúng ta cũng tâm đầu ý hợp mà lị."
Khả năng diễn xuất của tôi dĩ nhiên cũng không tồi, dù sao thì tôi cũng có một "người thầy tốt" mà.
Về đến nhà, tôi dốc ngược chiếc đồng hồ cát, cắm vào bình một cành hoa tươi.
Dưới sự hun đúc của hương hoa tường vi ba ngào ngạt, tôi lật mở cuốn "Lịch sử Toàn thư Teyvat".
Nhưng tôi không đọc ngay, mà lại nghĩ về chuyện vừa xảy ra khi nãy——
Phải rồi, trong cuộc "khẩu chiến" vừa rồi, chúng tôi bất phân thắng bại, nhưng hôm nay rõ ràng cô ấy không hề có ý định muốn "đấu khẩu" với tôi.
Vậy thì điểm đáng ngờ xuất hiện rồi đây: Tại sao tôi và Lisa lại đột nhiên khơi mào cuộc "đấu khẩu" này?
Tôi bắt đầu chầm chậm xâu chuỗi lại từng chuyện vừa xảy ra.
Đầu tiên, vì tò mò nên tôi đã hỏi một câu.
Đại ý là: Tại sao một nữ pháp sư cực kỳ lười biếng như Lisa lại không dùng ma pháp của mình để điều khiển đồ vật, tự động trả sách cho nhanh, mà lại chọn cách giống như một người bình thường không biết phép thuật là tôi — tự mình leo lên leo xuống cầu thang để lấy và trả sách? Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với dáng vẻ "lúc nào cũng" uể oải, lười nhác thường ngày của chị ấy.
Sau đó, cô ấy ấy lại như mọi khi, buông vài lời mập mờ đầy ám chỉ để dẫn dụ tôi nghĩ về "chuyện ấy".
Dĩ nhiên là tôi không sập bẫy rồi — khúc này thì chẳng có gì mâu thuẫn hay đáng nghi cả.
Cuộc "đấu khẩu" của chúng tôi cũng chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
Nghe cũng có vẻ hợp lý đấy chứ?
...
Thả mình vào những trang sách để giết thời gian, chẳng mấy chốc đã đến giờ đi ngủ.
Tôi định kẹp lại thẻ đánh dấu trang vào chỗ vừa đọc dở...
Ơ, thẻ đánh dấu sách của mình đâu rồi nhỉ?
À, chắc là quên trong cuốn “Nham Vương Đế Quân Bản Kỷ” rồi.
Thôi thì mai lại ghé thư viện một chuyến vậy.
Vừa bước đến cửa thư viện, tôi đã bắt gặp ngay dáng hình của Lisa.
"Chị Lisa, hình như em để quên thẻ đánh dấu ở trong sách rồi. Chị chỉ cho em cuốn “Nham Vương Đế Quân Bản Kỷ” để ở đâu với."
Vừa thấy tôi, cô ấy khẽ nheo mắt nhìn một lượt đầy cảnh giác, như thể đang suy tính điều gì đó trong đầu.
"Kệ sách thứ ba tính từ trái sang, tầng ở giữa nhé."
"Vâng, em cảm ơn chị."
Tôi đi xuống lầu và tìm thấy cuốn sách đó, quả nhiên cái thẻ vẫn nằm ngoan ngoãn bên trong.
May mà chưa có ai đến mượn cuốn này đi...
Tôi lại bước lên lầu để báo với Lisa một tiếng là mình đã tìm thấy đồ.
Lisa vẫn như mọi khi, lười nhác tựa lưng trên chiếc ghế dài, chăm chú đọc cuốn “Bí Mật Của Cái Đẹp”.
Đôi chân thon dài, mềm mại và nuột nà của cô ấy gác chéo lên nhau, những thớ thịt khẽ ép lại, vô tình để lộ ra nét chín chắn đầy gợi cảm.
Hôm nay cô ấy lại để chân trần, không mang tất lưới.
Xem ra, cô ấy thực sự rất để tâm đến việc hôm trước tôi dám đem cô ấy ra so sánh với cô nàng pháp sư hệ Lôi bên Inazuma đây mà.
"Chao ôi... Trong sách bảo muốn giữ dáng thì phải vận động nhiều hơn cơ đấy~ Biết thế này lúc nãy đã kéo nhóc đáng yêu đi xuống lầu lấy sách cùng rồi, đỡ mất công nhóc phải tự mình đi tìm..."