Chương 5
Cô ấy khẽ lẩm bẩm một mình.
Hóa ra đây chính là lý do cô ấy chẳng bao giờ thèm dùng niệm lực để trả sách sao?
Là để giữ gìn vóc dáng à?
Tôi vừa nghĩ thầm vừa sải bước ra khỏi cánh cổng lớn của Đội Kỵ Sĩ.
Hôm nay quả là một ngày thu hoạch được kha khá điều thú vị mà.
Dễ dàng có được đáp án cho câu hỏi bản thân vốn thắc mắc suốt cả ngày hôm qua, đáng lý ra phải là một chuyện đáng mừng.
Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, chẳng lẽ câu trả lời này hoàn toàn không có chút sơ hở nào sao?
Lisa thật sự là kiểu người sẽ dễ dàng nói cho tôi biết sự thật như vậy à?
Nghi vấn thứ nhất:
Lúc tôi mới đến hôm nay, Lisa vẫn còn đang uống trà.
Vậy mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi tôi cúi xuống tìm chiếc kẹp sách, cô ấy đã đột ngột đổi sang tư thế bắt chéo chân tao nhã, thong thả lật xem cuốn sách trên tay, trong khi tách trà thoang thoảng khói nóng vẫn chưa kịp uống cạn.
Theo lý mà nói, dù là "uống trà" hay "vắt chéo chân nằm trên ghế xích đu" thì đều là dáng vẻ thường ngày của Lisa, nhưng việc "trà chưa uống hết đã nằm ườn ra ghế" rõ ràng không phải phong cách quen thuộc của cô ấy.
Phân tích sâu hơn vào điểm bất thường này, tôi cho rằng đây tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên —— Lisa hẳn là đang dùng phương thức riêng của mình để "trả lời" cho câu hỏi hôm qua tôi đã đặt ra.
Từ đó lại dẫn đến nghi vấn thứ hai:
Nếu Lisa đã muốn cho tôi biết câu trả lời, tại sao hôm qua cô ấy không làm luôn đi?
Đúng ra, cô ấy có không thiếu cách để ẩn ý cho tôi biết điều gì đó, và quan trọng là tôi thật sự không thể thông suốt nổi: Một "chị Lisa" ngày thường vẫn luôn thích trêu chọc, xem tôi như một cậu nhóc mới lớn ngây ngô ngập ngừng trước tình yêu, thì lại có chuyện gì khiến cô ấy ngượng ngùng khó mở lời, đến mức phải đợi tới ngày hôm sau mới dùng cái cách vòng vo tam quốc này để ám thị cho tôi?
Cô ấy đang ngụy tạo thông tin!
Hay nói cách khác, chị ấy đang thêu dệt nên một "sự thật" mà tôi muốn tin tưởng. Sự vật phản thường tất có yêu ma, chuyện này ít nhất cũng giúp tôi loại trừ được một đáp án sai —— lý do Lisa không dùng niệm lực để cất sách chắc chắn không đơn giản chỉ là vì "giữ dáng" như cô ấy nói!
Giống như loài sói đánh hơi thấy mùi của con mồi, huyết quản trong tôi bắt đầu sục sôi phấn khích.
"Thú vị rồi đây... chị Lisa. Xem ra, em thực sự muốn tìm hiểu sâu hơn về chị rồi đấy..."
Tự lẩm bẩm một mình, khóe môi tôi khẽ cong lên thành một đường vòng cung tà mị.
"Để em xem xem, đằng sau tấm mạng che mặt của chị rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì..."
Có lẽ đó là bản năng thích chinh phục và thử thách của đàn ông, hoặc cũng có lẽ là do tôi có chút phản cảm, muốn kháng cự lại sự trêu đùa của cô ấy.
Tôi khẽ liếm môi.
Phải tốn bao công sức để che đậy như vậy, phía sau màn kịch này nhất định là một bí mật không thể để ai biết... Biết đâu chừng, đây chính là "tử huyệt" của Lisa thì sao?
“Để xem rốt cuộc chị đang nắm giữ điểm yếu gì nào, Lisa Minci.”
Tôi đắm chìm trong viễn cảnh chiến thắng và niềm vui sướng khi nhìn thấu được lời nói dối của chị.
Đối với tôi lúc này, việc bông tường vi trong lọ đang héo úa dần dường như chẳng còn chút quan trọng nào nữa.
Cát trong đồng hồ chầm chậm chảy từ đầu này sang đầu kia, hệt như dòng thời gian một đi không trở lại.
Thế nhưng, để tạo ra một cơ hội vạch trần lời nói dối ấy lại chẳng dễ dàng gì.
Hơn nữa, ngay cả khi tôi đem toàn bộ bài phân tích vừa rồi ra lật bài ngửa, chắc chắn Lisa cũng sẽ không nhận.
Cô ấy sẽ chỉ bảo tôi nghĩ quá nhiều, rồi lại dùng cái giọng điệu đó để trêu chọc: “Sao em lại nghĩ nhiều về chị đến thế chứ? Rõ ràng là em rất quan tâm đến chị mà, đúng không... nhóc đáng yêu~?”
Tôi phải dùng chính đôi mắt của mình để nhìn thấu chân tướng phía sau lời nói dối đó.
Mà cách tốt nhất để tiếp cận ‘chân tướng’, không gì khác ngoài việc ‘quan sát’.
Còn về ‘thời cơ’ để quan sát ư...
Có lẽ tôi nên để mắt tới mấy ủy thác liên quan đến thư viện.
Như vậy mới có thể đứng ở cự ly gần quan sát từng nhất cử nhất động của Lisa, tìm ra điểm mâu thuẫn trên người cô ấy.
Cơ hội đến nhanh hơn tôi tưởng.
Dù không nhận được ủy thác nào từ phía thư viện, nhưng ít ra tôi cũng có được cơ hội hiểu thêm về cô ấy trong những lần chạm mặt thường ngày ——
Hôm đó, tôi vẫn đến thư viện trả sách như thói quen.
“Là em à, nhóc đáng yêu. Được gặp em thích thật đấy, còn tỉnh táo hơn cả một tách trà đặc buổi chiều nữa cơ.”
Người đàn bà phiền phức kia nhìn về phía tôi, nở một nụ cười đầy tà mị.
“Thế thì xin chị hãy phấn chấn tinh thần lên giùm cái... Trông chị cứ như đang hồn xiêu phách lạc ấy.”
Cô ấy không tiếp lời, khéo léo chuyển sang chuyện khác.
“Vậy, đến tìm chị có việc gì không?”
Bờ môi mọng khẽ mở, nở một nụ cười khiến lòng người đảo điên.
“Hay là... chỉ vì nhớ chị nên mới tới nhìn một cái?”
Chậc, lại tới nữa rồi, cái người phụ nữ khó nhằn này.