Khi Hoa Tường Vi Nở Rộ, Khi Đồng Hồ Cát Đảo Ngược

Chương 6

Chương 6
Bảo ghét thì cũng chẳng hẳn là ghét, chỉ là tôi cảm thấy mấy trò đùa cô ấy thích bày ra cứ thiếu đi chút chừng mực về khoảng cách nam nữ.
Mà thôi, cô ấy đã không thèm giữ kẽ thì tôi cũng dứt khoát buông lơi luôn cho rồi——
“Là đến thăm chị đó! Chân của chị Lisa đẹp thế này, lần nào đi ngang qua quầy lễ tân em cũng phải liếc nhìn một cái mới chịu được!”
Khóe môi cô ấy khẽ cong lên một độ cong hớp hồn, có vẻ cực kỳ hài lòng trước lời tán tỉnh hướng về vóc dáng của mình.
“Cậu dẻo miệng thật đấy… Suýt nữa thì làm tôi bất ngờ rồi.”
“Dĩ nhiên rồi, sẵn tiện thì em cũng đến mượn và trả sách nữa.”
Đây tất nhiên là một lời "nói dối tráo trở".
Dẫu cho Lisa đúng là một người phụ nữ trưởng thành và gợi cảm thật đấy, nhưng nếu chỉ vì để "ngắm cô ấy" mà lặn lội tới thư viện một chuyến thì nghe biến thái quá thể.
Với lại, sách đã mượn của thư viện thì tôi cũng cần phải trả đúng hạn thật...
Chúng tôi cùng nhau đi xuống lầu, cô ấy đem cuốn Barbatos Bản Kỷ cất lại vào đúng giá sách.
“Cuốn Hướng Dẫn Du Lịch Teyvat em tìm không thấy. Chị Lisa tìm giúp em với được không?”
“Vậy thì tôi đành miễn cưỡng kiểm tra danh sách giúp cậu một chút vậy… Có khi bị người khác mượn đi rồi cũng nên?”
“Công việc chuyên môn của mình mà sao lại bảo là ‘miễn cưỡng’ thế hả chị!?”
Tôi thực sự cạn lời với cô ấy…
Dẫu có lười biếng đến mấy thì ít nhất cũng phải "ngày nào làm hòa thượng thì ngày đó gõ mõ" chu toàn việc bổn phận chứ?
“Chao ôi~ Như thế mới thấy được vị trí đặc biệt của nhóc đáng yêu trong lòng bà chị này chứ~ Hì hì~”
Mặt tôi bỗng chốc "xoẹt" một cái đỏ bừng lên, sau đó mới kịp phản ứng lại là mình vừa bị người phụ nữ rắc rối này trêu chọc rồi.
Lisa sau khi thu hết phản ứng của tôi vào tầm mắt thì khẽ mỉm cười đắc ý, như thể đang ra hiệu "một - không", rồi quay người kéo giãn khoảng cách, ung dung rời đi.
Cô ấy thành thục lật cuốn sổ đăng ký mượn sách, đôi lông mày đang giãn ra bỗng từ từ chau lại.
“Ái chà… Thật không may rồi, hiện tại sách đang ở trạng thái ‘đã cho mượn’, mặc dù ngày hẹn trả đã qua lâu rồi…”
Cô ấy lật thêm vài trang bên cạnh để xác nhận lại.
“Xem ra hình như vẫn còn mấy cuốn nữa cũng quá hạn chưa trả, thật là…”
Nụ cười dịu dàng tắt ngấm, cô ấy lộ ra vẻ mặt có chút tức giận.
“Bực mình thật đấy!”
Ai bảo mấy người đó không chịu trả sách đúng hạn làm chi.
Tự dưng lại tăng thêm lượng công việc cho một bà cô chúa lười như cô ấy, cô ấy không cáu mới là lạ.
Tôi thầm lắc đầu ngao ngán thay cho những kẻ trễ hẹn kia.
Tôi chỉ cảm thấy, số tụi nó tới công chuyện rồi.
"Công việc phiền phức chết đi được... Tôi phải đi thu hồi mấy cuốn sách quá hạn đây. Muốn sớm lấy được quyển 'Hướng dẫn du ngoạn Teyvat' thì hay là cưng đi cùng tôi luôn đi?"
Từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô ấy lúc này đều sặc mùi thuốc súng. Xem ra người phụ nữ này thật sự không dễ chọc vào chút nào... Khác hẳn với dáng vẻ lười biếng, thích "lướt cá" ngày thường.
"Vâng, vâng... Dạ được ạ..."
Là một người biết nhìn xa trông rộng và cực kỳ thức thời, tôi dĩ nhiên là ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Vậy thì tiếp theo, dựa theo khoản nợ quá hạn đầu tiên trên sổ đăng ký, chúng tôi sẽ phải đến tiệm "Gió Vinh Quang" để đòi lại cuốn sách đầu tiên từ tay cô Marjorie.
"Nhóc đáng yêu, đang nghĩ gì thế hửm?"
Trên đường đi, cơn giận của cô ấy đã vơi bớt phần nào, ngược lại trông còn có vẻ khá vui vẻ là đằng khác.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà chú ý đến sự thay đổi cơ mặt của chị ấy nữa, trong đầu chỉ đang điên cuồng xâu chuỗi lại các thông tin: Từ lâu tôi đã thắc mắc tại sao chị ấy thà tốn công chạy đi đòi chứ nhất quyết không chịu dùng ma pháp của mình để thu hồi sách rồi. Hôm nay phải để ý kỹ một chút mới được, biết đâu lại tìm ra manh mối gì đó mới mẻ.
"Em đang nghĩ: Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên với chị Lisa, em nên chủ động một chút, hay là cứ để bị động đây ta?"
Vừa rồi bị trêu chọc làm tôi có chút không cam lòng.
Tôi bèn ném ra một câu hỏi cực kỳ bùng nổ, tính lật ngược thế cờ chiếm thế thượng phong.
"Thế à... Hì hì... Cưng càng lúc càng dẻo miệng rồi đấy, nhóc đáng yêu à~ Vậy thì, chị đây muốn cưng chủ động hơn một chút nhé."
Nhưng rõ ràng người phụ nữ khó nhằn này đâu có dễ bị đánh bại như vậy. Cô ấy ném cho tôi một ánh mắt đầy mê hoặc, thuận nước đẩy thuyền đáp lại một câu như thế.
"Cô Marjorie, dạo này có món hàng nào thú vị không?"
...
Hóa ra là vậy, tôi hiểu rồi.
Theo logic này thì đúng là tôi nên "chủ động" một chút.
"Để kỷ niệm buổi hẹn hò đầu tiên, tôi muốn tự tay chọn vài món quà lưu niệm cho quý cô xinh đẹp này."
Lời nói ra nghe cũng ra dáng ra hình, ra vẻ quý ông lịch lãm đấy chứ.
Tôi còn đang khá đắc ý với câu trả lời hoàn hảo của mình, nào ngờ nụ cười đắc thắng trên môi Lisa chỉ xuất hiện trong thoáng chốc, rồi đột ngột chuyển sang vẻ ngạc nhiên đầy gượng gạo.
"Ơ kìa, anh nghĩ thế thật đấy à?"
Bỗng nhiên cô ấy lại tỏ ra rộng lượng, bao dung như một người phụ nữ trưởng thành thực thụ.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất