Khoai Tây Sợi Chua Cay

Chương 3

Chương 3
Sau khi kết hôn, tôi từng cho rằng Bạc Ngự Khanh vẫn sẽ dịu dàng với tôi như lúc yêu nhau.
Không ngờ, sau đám cưới, anh ấy như biến thành một con người khác.
Đêm tân hôn, anh chậm rãi tháo cà vạt, để lộ thân hình rắn rỏi.
Rõ ràng anh vẫn luôn chăm chỉ rèn luyện, cơ ngực săn chắc, cơ bụng hiện rõ từng đường nét, những múi cơ khẽ chuyển động dưới ánh đèn.
Lúc ấy tôi hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần, vẫn như thường ngày lao vào lòng anh làm nũng.
Cho đến khi anh từ trên cao nhìn xuống tôi, lạnh lùng ra lệnh.
Trong mắt anh không còn chút dịu dàng nào của ngày trước,
mà chỉ còn sự dò xét và lạnh nhạt. Từng lời anh nói đều mang theo áp lực khiến người ta không thể chống cự.
Tôi chỉ có thể mặc cho anh khống chế mọi thứ.
“Đừng... đừng mà... chồng ơi... nhẹ một chút...”
Gương mặt tôi đỏ bừng, nước mắt không ngừng rơi xuống. Tôi nghẹn ngào cầu xin, chỉ mong nhận được một chút thương xót.
Đáp lại tôi chỉ là sự áp chế còn dữ dội hơn.
Anh như đã hoàn toàn xé bỏ chiếc mặt nạ ôn nhu, giống hệt một con thú hoang mất kiểm soát, hận không thể nuốt chửng tôi.
Thậm chí anh còn ác ý siết lấy cổ tôi, lạnh lùng ngắm nhìn bộ dạng thảm hại ấy.
“Khóc cái gì? Tao bỏ ra bao nhiêu tiền, không phải để nuôi mày vô dụng.”
“Đồ đê tiện, thích bám víu người khác, thích dựa dẫm kẻ có tiền đúng không? Tao sẽ cho mày biết thế nào là hối hận.”
Những lời thô bạo vang bên tai, đến lúc này tôi mới hiểu mình đã trêu chọc phải một kẻ đáng sợ đến mức nào.
Đáng tiếc, hối hận cũng đã quá muộn.
Tôi vừa khóc vừa gượng đứng dậy, dùng hết sức chạy khỏi căn phòng.
Chưa chạy được mấy bước, tôi đã gặp Bạc Yến Thần.
Tóc tôi rối tung, quần áo xộc xệch, trên người đầy những vết đỏ, nơi khóe mắt còn đọng nước mắt. Chỉ cần nhìn cũng biết tôi vừa trải qua chuyện gì.
Bộ dạng nhếch nhác ấy lại bị chính đứa con riêng của chồng nhìn thấy.
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh của Bạc Yến Thần tối sầm lại khi nhìn thấy tôi, sâu trong đáy mắt cuộn trào thứ cảm xúc khó gọi thành tên.
Anh khẽ cúi đầu, yết hầu nhẹ nhàng chuyển động.
Tiếng bước chân của Bạc Ngự Khanh càng lúc càng gần, từng nhịp từng nhịp như nện thẳng vào tim tôi.
Trong lúc hoảng loạn, tôi đành cầu xin Bạc Yến Thần giúp mình trốn đi, đừng để Bạc Ngự Khanh tìm thấy.
Đầu ngón tay thon dài của anh mạnh mẽ vuốt qua đôi môi tôi, khiến đôi môi vốn đã sưng đỏ càng thêm đau rát.
“Con lấy thân phận gì để làm chuyện đó đây... mẹ nhỏ?”
Tôi muốn mở miệng nói, nhưng đầu lưỡi lại vô tình chạm vào đầu ngón tay anh.
Phía sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, vẫn dịu dàng như trước.
Thanh âm mà ngày xưa tôi yêu nhất, lúc này lại giống như tiếng chuông báo tử.
“Niệm Vãn, khuya rồi, về thôi.”
Tôi tuyệt vọng nắm lấy vạt áo Bạc Yến Thần, mong anh giúp mình. Nhưng Bạc Ngự Khanh trong cơn giận dữ đã trực tiếp bế xốc tôi trở lại phòng ngủ.
Cho dù tôi quỳ trước mặt anh, khóc lóc giải thích rằng mình không làm gì cả, anh vẫn không hề dao động.
“Chồng ơi... em không có... xin anh tha cho em...”
Từ đó về sau, mỗi lần gặp Bạc Yến Thần, tôi đều không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ vội vàng tránh đi.
Thế nhưng bây giờ, chồng tôi đã chết, tôi lại không thể không dựa vào người con riêng mà trước đây mình luôn né tránh.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất