Chương 2
Tôi là một cô gái hám tiền, vô dụng và nghèo rớt mồng tơi.
Mỗi ngày đều chìm đắm trong những câu chuyện cổ tích lọ lem gặp hoàng tử.
Tôi luôn mơ một ngày nào đó, hoàng tử sẽ từ trên trời xuất hiện và giải quyết mọi rắc rối cho mình.
Tôi chẳng có hứng thú học hành, chỉ suốt ngày tiêu tốn thời gian và tiền bạc vào việc trang điểm, ăn diện.
Nhưng may mắn là tôi có một gương mặt xinh đẹp.
Nhờ nhan sắc ấy, từ thời còn đi học tôi đã có không ít người sẵn sàng chi tiền vì mình.
Năm tôi hai mươi tuổi, hoàng tử của tôi cuối cùng cũng xuất hiện.
Lúc ấy, vì mua quá nhiều đồ xa xỉ nên tôi mắc một khoản nợ khổng lồ, rất cần tìm một người đàn ông giàu có.
Khi nhìn thấy chiếc Ferrari đỗ bên ngoài trường học, tôi biết cơ hội của mình đã đến.
Bất kể người ngồi trong xe là ai, dù già hay xấu tôi cũng chấp nhận, chỉ cần ông ta trả hết món nợ trên trời kia cho tôi.
Tôi cắn răng, lao thẳng về phía chiếc xe.
Cơn đau như tưởng tượng không hề xuất hiện.
Tiếng phanh chói tai vang lên bên tai, chiếc xe dừng gấp khi chỉ còn cách tôi chưa đầy nửa mét.
Cửa ghế lái từ từ mở ra.
Tiếng giày da của người đàn ông chạm xuống mặt đất trầm ổn và mạnh mẽ.
Ông mặc bộ vest tối màu được cắt may hoàn hảo, cặp kính gọng vàng cũng không che được ý cười lười biếng trong đáy mắt.
Thời gian gần như không để lại nhiều dấu vết trên gương mặt ấy, ngược lại còn khiến ông thêm phần trưởng thành và điềm tĩnh.
Giọng nói dịu dàng đến lạ, dường như ông không hề nhìn thấu trò diễn vụng về của tôi.
“Cô không sao chứ? Để tôi đưa cô đến bệnh viện.”
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi ngoài sức tưởng tượng.
Chúng tôi nhanh chóng thân thiết.
Từ lúc quen biết đến khi kết hôn chỉ mất nửa năm.
Suốt nửa năm đó, ông luôn ôn hòa lịch thiệp, chiều chuộng tôi vô điều kiện.
Không chỉ giúp tôi trả sạch nợ nần, ông còn giao toàn bộ tiền lương cho tôi giữ, đúng chuẩn một người bạn đời lý tưởng.
Điều duy nhất khiến tôi không hài lòng là...
Ông có một người con trai trạc tuổi tôi — Bạc Yến Thần.
Lần đầu gặp anh, tôi đã đặc biệt ăn mặc thật đẹp, muốn tạo quan hệ tốt với anh.
Bạc Yến Thần chỉ lạnh nhạt liếc tôi một cái, rồi cười khẩy:
“Ánh mắt chọn người của cha tôi... đúng là chẳng ra sao.”
Tôi xấu hổ cúi đầu, liên tục vò vạt áo, nước mắt đã sớm ngấn đầy trong mắt.
Tôi không hề biết rằng, trong đôi mắt đang khép hờ của anh, sự ghen tị và khát khao mãnh liệt đang cuồn cuộn dâng trào.
Cha đúng là người may mắn.
Anh không nhịn được mà nghĩ như vậy.