Chương 6
“Bảo bối, em còn nhớ anh đã từng nói gì không?”
Đầu ngón tay lạnh lẽo vuốt ve gương mặt tôi. Toàn thân tôi run rẩy, môi tái nhợt, bất giác nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
Vài ngày trước khi Bạc Ngự Khanh gặp chuyện, anh đột nhiên phát điên, siết chặt cổ tôi, trong mắt cuồn cuộn sự điên cuồng mất kiểm soát.
“Hay là... để em cùng chết với anh nhé?”
Không khí như bị rút sạch.
Tôi điên cuồng đập vào cánh tay anh, mong anh bình tĩnh lại.
Cuối cùng, anh cũng buông tay.
“Anh cảnh cáo em, nếu em dám tìm người khác, dù có biến thành ma, anh cũng sẽ không tha cho em.”
Chân tôi mềm nhũn, gần như không đứng vững.
Anh lại dịu dàng ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, như thể người vừa muốn giết tôi không phải là anh.
“Ngoan nào, dù làm ma chúng ta cũng phải ở bên nhau.”
Bạc Ngự Khanh bước ra từ màn đêm, tựa như một bóng quỷ.
Đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy tôi đang nằm trong lòng Bạc Yến Thần. Sắc đỏ điên cuồng lan tràn trong đáy mắt khiến tôi lạnh sống lưng.
“Còn không mau cút lại đây?”
“Nhìn cho rõ đi, ai mới là chồng của em!”
Hiển nhiên Bạc Yến Thần cũng nhìn thấy Bạc Ngự Khanh.
Anh ôm chặt tôi vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi, nở một nụ cười gần như khiêu khích.
“Cha.”
“Cha đã không còn trẻ nữa, thậm chí cũng không thể xem là một con người.”
“Hiện tại, cha lấy gì để khiến tiểu mẹ hạnh phúc?”
“Cô ấy bây giờ là của con, chỉ thuộc về một mình con.”
Trong mắt Bạc Ngự Khanh bùng cháy ngọn lửa ghen tuông.
Anh lao tới đánh Bạc Yến Thần, như muốn xé xác anh thành từng mảnh.
Bạc Yến Thần vẫn bình tĩnh nhìn anh.
Đúng lúc ấy, một luồng kim quang rực rỡ bất ngờ xuất hiện, sáng chói đến chói mắt.
“Cha.”
“Con sẽ không để cha cướp cô ấy khỏi con.”
“Cha cứ chờ hồn phi phách tán đi.”