Khoai Tây Sợi Chua Cay

Chương 7

Chương 7
Từ sau ngày đó, tôi không còn gặp lại Bạc Ngự Khanh nữa.
Anh dường như thật sự biến mất khỏi thế giới của tôi.
Bạc Yến Thần không chờ đợi nổi mà ép tôi kết hôn với anh.
Mặc cho vô số người bàn tán, chỉ trỏ về cuộc hôn nhân của chúng tôi, anh vẫn không hề để tâm.
Đêm tân hôn, Bạc Yến Thần dường như có chút khác lạ.
Anh khẽ đẩy gọng kính viền vàng, trông nhã nhặn và lịch thiệp, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, dáng vẻ của anh lúc này lại chồng khít với hình bóng Bạc Ngự Khanh trong ký ức tôi.
Tôi sợ hãi lùi về phía sau.
Bạc Yến Thần khẽ cười, khóe môi hơi cong lên.
“Niệm Vãn.”
“Em đang sợ điều gì?”
Bạc Yến Thần chưa từng gọi tôi là “Niệm Vãn”.
Người thích gọi tôi như vậy chỉ có...
Bạc Ngự Khanh.
Như chợt nhận ra điều gì, tôi hoảng loạn trèo xuống giường, muốn chạy khỏi căn phòng này.
Nhưng đã quá muộn.
Bạc Yến Thần bắt lấy tôi, chậm rãi kéo tôi trở lại, giọng nói trầm thấp dịu dàng, nhưng lại giống như lời thì thầm của ác quỷ.
“Chạy cái gì?”
“Chẳng phải em yêu anh đến mức không thể dứt ra sao?”
“Yêu đến mức chỉ ít lâu sau khi cha anh qua đời, em đã ở bên anh rồi mà?”
Mỗi một chữ anh nói đều khiến trái tim tôi run lên, như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng.
“Không có... thật sự không có...”
Giọng nói lạnh lẽo lại vang lên trong căn biệt thự.
Chiếc giá treo quần áo trong phòng đột nhiên gãy đôi, từng cơn gió lạnh gào thét cuốn đi mọi tiếng nức nở của tôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất