Chương 9 Hết
Tôi ngày một gầy đi.
Sắc mặt trắng bệch, đôi môi tái nhợt, ánh mắt trống rỗng và mệt mỏi, như thể toàn bộ sức lực trong người đều đã bị rút cạn.
Trái ngược với thân hình gầy guộc ấy là phần bụng hơi nhô lên.
Bạc Ngự Khanh dường như chẳng nhận ra điều gì, vẫn dịu dàng hôn lên má tôi như mọi khi.
“Có lẽ chẳng bao lâu nữa, trong bụng Nhãn Vãn sẽ có con của chúng ta.”
“Vì đứa bé, phải để Nhãn Vãn chịu vất vả rồi.”
Tôi khẽ đưa tay vuốt ve bụng mình.
Làm sao có thể có con?
Làm sao tôi có thể cam lòng sinh con cho anh ta?
Nỗi hối hận vô tận dâng lên trong lòng.
Nếu năm đó tôi không tham lam vô độ, không ôm những ảo tưởng viển vông, thì hôm nay cũng không phải ngày ngày bị giam cầm trong chiếc lồng son này.
Ban đầu, tôi vẫn từng tìm cách bỏ trốn.
Nhưng hết lần này đến lần khác thất bại đã nghiền nát toàn bộ hy vọng của tôi.
Lần cuối cùng chạy trốn không thành, Bạc Ngự Khanh nổi điên, đích thân đánh gãy chân tôi.
“Nhãn Vãn không cần đôi chân này, chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là đủ.”
Bạc Ngự Khanh không cho tôi bước ra khỏi biệt thự nửa bước, cũng không cho tôi nói chuyện với bất kỳ ai ngoài anh ta.
Tôi giống như một nô lệ, ngày này qua ngày khác chỉ có thể nằm trên chiếc giường ấy, quanh năm không được nhìn thấy một tia nắng mặt trời.
Tôi bắt đầu nảy sinh ý định tự sát.
Ngày thứ hai tôi tuyệt thực, Bạc Ngự Khanh dịu dàng vuốt ve gương mặt tôi.
Trong mắt anh ta tràn ngập sự dịu dàng, không có lấy một tia tức giận.
“Nhãn Vãn, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi.”
“Em sẽ yêu ta, yêu ta thật nhiều. Trong mắt em sẽ chỉ có một mình ta.”
Giọng nói anh ta rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự si mê bệnh hoạn.
Tôi không hiểu anh ta đang nói gì, chỉ cho rằng anh ta đang mơ tưởng hão huyền.
Cho đến khi một nhà thôi miên bước vào phòng tôi.
Tôi không dám tin tất cả những chuyện đang diễn ra trước mắt, nhưng lại không có sức phản kháng.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong đầu tôi chỉ còn một khoảng trống rỗng.
“Anh là ai?”
Tôi nghe thấy chính mình hỏi người đàn ông trước mặt.
Anh cao lớn, ăn mặc chỉnh tề, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh và tao nhã.
Ánh mắt anh dịu dàng, chăm sóc tôi hết mực.
Tôi nghe thấy anh khẽ nói:
“Anh là chồng em, là người em yêu nhất.”
“Trong mắt em chỉ có anh, trong mắt anh cũng chỉ có em.”
“Chúng ta sẽ dây dưa với nhau hết kiếp này sang kiếp khác.”
Lời nói của anh khẽ rơi xuống, nhưng lại như một sợi xích vô hình trói chặt tâm trí tôi.
Từng âm tiết giống như một lời nguyền, không ngừng vang vọng trong đầu.
Thế giới của tôi bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Chỉ còn lại những lời anh vừa nói.
Tôi ôm chặt lấy anh, sợ rằng chỉ cần buông tay, anh sẽ rời khỏi mình.
Nước mắt tôi không ngừng rơi, khẽ thì thầm:
“Em thích anh... thích anh lắm... Xin anh đừng rời xa em.”
Khóe môi Bạc Ngự Khanh khẽ cong lên.
“Đương nhiên anh sẽ không rời xa em.”
“Anh sẽ ở bên em mãi mãi.”
Bạc Ngự Khanh không cho tôi ra ngoài, cũng không cho tôi nói chuyện với bất kỳ ai ngoài anh.
Ban đầu, tôi vẫn còn vài phần tức giận.
Nhưng mỗi khi anh lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ, ghé sát tai tôi thì thầm, mọi oán giận trong lòng tôi đều đột ngột tan biến.
Thậm chí, tôi còn bắt đầu tin những lời anh nói.
Đúng vậy...
Anh là chồng tôi, là người tôi yêu nhất.
Chỉ cần có một mình anh trong thế giới của tôi là đủ.
Tại sao tôi còn cần những người khác nữa?
Tháng thứ ba sau khi mất trí nhớ, tôi bắt đầu quên đi ngôn ngữ của chính mình.
Thế giới của tôi trở nên mơ hồ, chỉ còn sót lại một cái tên duy nhất.
Bạc Ngự Khanh.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Tôi không hề để tâm.
Đến tháng thứ tám sau khi mất trí nhớ, bụng tôi đã lớn hẳn lên.
Cuối cùng, tôi cũng có đứa con chung của tôi và chồng mình.
Và tôi cũng vĩnh viễn không thể trốn thoát khỏi chiếc lồng son mà anh đã đích thân tạo nên cho tôi.
[HOÀN]